Người cha và con trai mười ba tuổi cùng ngồi bên bàn, mở đầu một cuộc trò chuyện.

Câu 46

Làm sao dạy con về đức tin khi chúng không muốn nghe?

Tôi sẽ không giả vờ câu này không liên quan đến tôi.#

Tôi có hai con trai. Một đứa mười tám tuổi đang ở Canada — xa nhà, xa nhà thờ, xa tất cả những gì tôi đã cố xây dựng cho nó từ nhỏ. Một đứa mười ba tuổi đang ở cạnh tôi — nhưng ở cạnh không có nghĩa là đang nghe. Tuổi mười ba có ngôn ngữ riêng của nó, và ngôn ngữ đó thường không phải là ngôn ngữ của cha mẹ.#

Tôi không viết câu này từ chỗ của người đã tìm ra câu trả lời. Tôi viết từ chỗ của người đang sống câu hỏi này mỗi ngày — và đang học, đôi khi đau đớn, rằng dạy đức tin không giống với dạy toán hay dạy tiếng Anh.#

Điều đó không có nghĩa là không có gì để nói. Có — và tôi nghĩ những điều đó quan trọng hơn bao giờ hết trong thời đại mà con cái của chúng ta đang lớn lên.#

Hãy bắt đầu bằng điều quan trọng nhất — điều mà nếu sai thì mọi kỹ thuật hay phương pháp nào cũng vô ích.#

Đức tin không phải môn học. Nó là cuộc sống.#

Đây là điều mà nhiều bậc cha mẹ Công giáo — đặc biệt thế hệ lớn lên với hệ thống giáo lý có cấu trúc — chưa thật sự hiểu hết hàm ý thực tế của nó.#

Khi đức tin được tiếp cận như môn học — có bài học, có câu hỏi, có trả lời đúng, có kỳ thi xưng tội và rước lễ lần đầu — con trẻ học cách vượt qua môn học đó. Chúng học những câu trả lời đúng. Chúng làm đúng những điều được yêu cầu. Và khi hết áp lực — khi ra khỏi tầm kiểm soát của cha mẹ hay giáo viên dạy giáo lý — chúng buông xuống như môn học mà chúng không cần nữa.#

Nhưng đức tin được tiếp cận như cuộc sống — điều mà cha mẹ sống trước mặt con cái, không phải điều cha mẹ nói với con cái — không thể bị buông xuống theo cách đó. Vì nó không phải thứ chúng đã học. Nó là thứ chúng đã nhìn thấy — trong cách cha mẹ đối xử với nhau, cách cha mẹ vượt qua khó khăn, cách cha mẹ nói về Thiên Chúa trong cuộc sống bình thường chứ không phải chỉ trong nhà thờ.#

Câu hỏi thực tế đầu tiên mà bất kỳ bậc cha mẹ nào cũng cần hỏi trước khi lo lắng về việc con không muốn nghe là: con tôi đang nhìn thấy đức tin thật trong cuộc sống của tôi không?#

Không phải đức tin hình thức — đi lễ, đọc kinh, ăn chay. Mà đức tin thật — cách tôi đối xử với vợ hay chồng, cách tôi nói về tiền bạc, cách tôi phản ứng khi bị bất công, cách tôi đứng dậy sau thất bại, cách tôi yêu thương người khó thương.#

Nếu con đang nhìn thấy điều đó — đức tin không cần được dạy nhiều đến vậy. Nó đang được hấp thụ.#

Nếu con không nhìn thấy điều đó — thì dù có ép con đi lễ mỗi ngày, kết quả cũng chỉ là đứa trẻ biết nghi lễ nhưng không biết đức tin.#

Câu hỏi thứ hai mà bậc cha mẹ cần hỏi: tôi đang cố cho con điều gì — đức tin thật hay sự tuân thủ bề ngoài?#

Đây là sự phân biệt quan trọng hơn nhiều so với vẻ ngoài của nó.#

Có những bậc cha mẹ — tôi hiểu vì tôi cũng có xu hướng này — muốn con đi lễ, đọc kinh, sống đạo theo những hình thức bên ngoài vì những hình thức đó tạo ra cảm giác an tâm. Con tôi vẫn còn trong Giáo hội. Con tôi vẫn đang sống đạo. Và khi con từ chối những hình thức đó, họ cảm thấy như mình đang mất con — mất con cho thế giới bên ngoài.#

Nhưng sự tuân thủ bề ngoài không phải đức tin. Và đứa trẻ đang tuân thủ vì áp lực của cha mẹ — không phải vì chúng thật sự muốn — đang xây dựng mối quan hệ với đạo Công giáo theo nền tảng của sự ép buộc, không phải tình yêu.#

Khi áp lực đó biến mất — và nó sẽ biến mất, khi chúng đủ lớn để quyết định — mọi thứ được xây trên nền tảng đó sẽ sụp đổ.#

Điều đó không có nghĩa là không có ranh giới hay không có kỳ vọng. Cha mẹ có quyền và trách nhiệm đặt ra những kỳ vọng nhất định — đặc biệt với trẻ còn nhỏ. Nhưng kỳ vọng đó cần được đặt ra theo cách nuôi dưỡng đức tin thật, không phải theo cách tạo ra sự tuân thủ rỗng tuếch.#

Bây giờ đến câu hỏi thực tế nhất: khi con không muốn nghe — tôi làm gì?#

Trước hết — phân biệt không muốn nghe theo nghĩa nào.#

Đứa trẻ mười ba tuổi không muốn đi học giáo lý thứ Bảy vì muốn chơi game với bạn — đó là điều bình thường của tuổi mười ba, không phải khủng hoảng đức tin.#

Đứa trẻ mười lăm tuổi nói con không tin có Thiên Chúa và muốn thảo luận thật về điều đó — đó là cơ hội, không phải thảm họa.#

Đứa trẻ mười tám tuổi đi khỏi nhà và dừng đi lễ — đó là thực tế của người trẻ trưởng thành đang hình thành đức tin của riêng mình.#

Ba tình huống đó đòi hỏi ba cách tiếp cận khác nhau.#

Với trẻ còn nhỏ — dưới mười ba, mười bốn tuổi:#

Ranh giới là hợp lý. Như bạn yêu cầu con ăn rau dù nó không thích, yêu cầu con đi học dù nó không muốn — yêu cầu con tham gia vào đời sống gia đình, kể cả đời sống đức tin của gia đình, là điều bình thường của việc làm cha mẹ.#

Nhưng cách yêu cầu quan trọng hơn bản thân yêu cầu.#

Khi con hỏi tại sao phải đi lễ — đừng trả lời vì cha mẹ nói vậy hay vì luật Chúa bắt buộc. Trả lời thật — theo cách phù hợp với tuổi của chúng. Nói về điều đức tin có nghĩa gì với bạn. Nói về lý do bạn đi lễ — không phải lý do quy tắc, mà lý do thật từ trải nghiệm của bạn.#

Và quan trọng hơn — làm cho đời sống đức tin gia đình trở thành điều có kết nối với cuộc đời thật của chúng, không phải điều tách rời khỏi cuộc đời thật.#

Điều đó có nghĩa là: nói về Thiên Chúa trong cuộc sống bình thường, không chỉ trong giờ cầu nguyện chính thức. Khi điều tốt xảy ra — điều này làm ba/mẹ cảm ơn Chúa. Khi điều khó xảy ra — nhà mình đang cầu nguyện cho điều này. Không phải theo cách giáo điều hay nặng nề. Mà theo cách tự nhiên như nói về bất kỳ điều gì quan trọng trong gia đình.#

Với tuổi thanh thiếu niên — mười ba đến mười bảy:#

Đây là giai đoạn mà áp lực tạo ra phản tác dụng nhiều nhất — và sự đối thoại thật có giá trị nhiều nhất.#

Đứa trẻ ở độ tuổi này đang hình thành bản sắc của mình — đang cố xác định mình là ai, khác với cha mẹ như thế nào, điều gì là của mình chứ không phải của cha mẹ. Điều đó là bình thường và cần thiết cho sự phát triển lành mạnh.#

Trong giai đoạn đó, ép buộc tuân thủ thường tạo ra sự chống đối mạnh hơn và khoảng cách lớn hơn. Điều có tác dụng hơn là đối thoại thật — không phải đối thoại theo kiểu cha mẹ nói con nghe, mà đối thoại thật theo nghĩa hai người đang cùng nhau khám phá câu hỏi.#

Khi con nói con không tin Chúa có thật — đừng hoảng hốt. Đừng mắng. Đừng đưa ra danh sách lý luận để thắng tranh luận. Hỏi: con đang thấy khó tin ở điểm nào? Và ngồi nghe thật sự.#

Điều đó đòi hỏi bạn phải thoải mái với sự không chắc chắn — thoải mái với việc không có câu trả lời cho mọi câu hỏi của con ngay lập tức. Và điều đó đòi hỏi bạn phải tin rằng con bạn đang hỏi câu hỏi thật, không phải đang cố phá bạn.#

Cha mẹ hay lo sợ rằng nếu để con hỏi câu hỏi hoài nghi mà không trả lời ngay — con sẽ mất đức tin. Nhưng thực tế thường ngược lại: đứa trẻ không được phép hỏi câu hỏi thật về đức tin thường mang những câu hỏi đó ra đi khi rời nhà — và tìm câu trả lời từ những nguồn khác, không phải từ cha mẹ hay Giáo hội.#

Đứa trẻ được phép hỏi và được đồng hành trong việc tìm câu trả lời — thường có khả năng cao hơn để hình thành đức tin của riêng mình, không phải đức tin của cha mẹ.#

Với con trưởng thành — mười tám tuổi trở lên:#

Đây là chỗ mà nhiều bậc cha mẹ khó nhất — vì ranh giới đã thay đổi và họ chưa kịp điều chỉnh.#

Con ở độ tuổi mười tám trở lên — về mặt đạo đức và thực tế — đang là người trưởng thành đang hình thành cuộc đời riêng của mình. Đức tin của họ phải là quyết định của họ, không phải của bạn. Bạn không thể và không nên cố kiểm soát điều đó.#

Minh họa riêng cho giai đoạn người con trưởng thành ở xa; không phải người con 13 tuổi trong cảnh mở.

Điều bạn có thể làm — và đây là điều quan trọng nhất — là tiếp tục là người mà chúng muốn nói chuyện về những điều quan trọng.#

Điều đó đòi hỏi bạn không biến mỗi cuộc trò chuyện thành cơ hội thuyết phục chúng trở về với Giáo hội. Không hỏi con có đi lễ không mỗi khi nói chuyện. Không thở dài hay tỏ vẻ thất vọng khi chúng không đưa ra câu trả lời bạn muốn.#

Mà là tiếp tục yêu thương chúng thật — không phải yêu thương có điều kiện là chúng sống đạo theo cách bạn muốn. Yêu thương thật, hiện diện thật, quan tâm thật đến cuộc đời của chúng.#

Và khi chúng hỏi — khi cuộc đời đặt ra cho chúng những câu hỏi lớn và chúng cần ai đó để nói chuyện — bạn là người chúng nghĩ đến trước tiên hay bạn là người cuối cùng chúng muốn gặp vì sợ bị phán xét?#

Câu trả lời cho câu hỏi đó quan trọng hơn bất kỳ chiến lược dạy đức tin nào.#

Có một điều thực tế mà tôi học được — không phải từ sách thần học, mà từ những người cha mẹ Công giáo tôi đã quan sát qua nhiều năm — những người mà con cái của họ lớn lên và tiếp tục sống đức tin như người trưởng thành thật sự.#

Điểm chung của những gia đình đó không phải là cha mẹ đã nói đúng câu thần chú hay dùng đúng phương pháp giáo lý. Điểm chung là: cha mẹ đó là người mà con cái muốn trở thành — không phải hoàn hảo, không phải không có sai lầm, nhưng là người sống điều mình tin theo cách làm cho điều đó trông đáng sống.#

Đứa trẻ không hỏi đạo Công giáo có đúng không theo nghĩa triết học trừu tượng. Chúng hỏi điều này có làm cho cuộc đời người ta tốt hơn không — và câu trả lời họ đang tìm không phải trong sách giáo lý. Nó đang ở trong cuộc đời của cha mẹ.#

Nếu đức tin của bạn đang làm bạn tốt hơn — tử tế hơn, bình an hơn, yêu thương hơn, vững vàng hơn trong khó khăn — con bạn sẽ thấy điều đó. Không phải ngay lập tức. Không phải theo lịch của bạn. Nhưng chúng sẽ thấy.#

Và điều chúng thấy đó — không phải điều bạn nói với chúng — là hạt giống thật của đức tin trong cuộc đời chúng.#

Tôi muốn nói điều cuối cùng — điều mà tôi nghĩ là thần học thật nhất và thực tế nhất trong toàn bộ câu này.#

Đức tin của con bạn không phải trách nhiệm của bạn theo nghĩa tuyệt đối. Bạn không phải và không thể là Thiên Chúa trong cuộc đời của con bạn.#

Bạn có trách nhiệm gieo hạt — sống trước mặt chúng, tạo môi trường, cung cấp ngôn ngữ và khung tham chiếu, đồng hành với những câu hỏi của chúng. Điều đó là trách nhiệm thật và quan trọng.#

Nhưng sự nảy mầm — khi nào, như thế nào, theo con đường nào — điều đó không phải trong tay bạn. Có những người lớn lên trong gia đình Công giáo sốt sắng và rời bỏ đức tin. Có những người lớn lên trong gia đình không có đạo và tìm đến đức tin khi trưởng thành. Con đường của đức tin không phải công thức mà bạn kiểm soát được.#

Điều bạn kiểm soát được là bạn đang sống như thế nào. Và điều đó — cuộc đời bạn đang sống trước mặt con — là điều quan trọng nhất bạn có thể làm.#

Diễn giải chủ đề đồng hành và cách sống ở cuối Câu 46.

Phần còn lại — hãy phó thác. Không phải theo nghĩa thụ động và bỏ cuộc. Mà theo nghĩa thật của phó thác: làm trọn phần của mình với hết lòng, rồi tin tưởng rằng Thiên Chúa yêu thương con bạn nhiều hơn bạn có thể yêu thương, và Ngài đang làm việc trong cuộc đời con bạn theo những cách mà bạn không thể thấy và không thể kiểm soát.#

Đó không phải câu trả lời dễ. Nhưng đó là câu trả lời thật.#

Chữ và hình

Cỡ chữ

Mục lục tác phẩm

Lời mởLời mở

01 Thiên Chúa và những hoài nghi

Câu 01Thiên Chúa có thật không — có bằng chứng nào không phải là cảm xúc không?Câu 02Nếu Thiên Chúa có thật và toàn năng, tại sao đứa trẻ vô tội chết trong đau đớn?Câu 03Thiên Chúa đang ở đâu ngay lúc này?Câu 04Tôi cầu nguyện mà không thấy gì — Ngài có nghe không hay tôi đang nói chuyện một mình?Câu 05Cầu nguyện xin điều gì đó rồi được — đó là Thiên Chúa đổi ý hay Ngài đã biết từ trước?Câu 06Ba Ngôi là gì — Chúa Giêsu ở vườn Gethsemani đang cầu nguyện với chính Ngài sao?Câu 07Nghi ngờ có Chúa có phải là tội nặng không?

02 Sự sống, sự chết và hy vọng

Câu 08Linh hồn là gì — nó nằm ở đâu trong người tôi?Câu 09Ngay khi hơi thở cuối cùng tắt — điều gì xảy ra với người đó?Câu 10Có phán xét ngay sau khi chết không — hay phải chờ đến ngày tận thế?Câu 11Phán xét riêng và phán xét chung — hai lần phán xét có mâu thuẫn nhau không?Câu 12Thiên đàng ở đâu trong vũ trụ rộng 93 tỷ năm ánh sáng này?Câu 13Địa ngục có lửa thật không — hay Giáo hội đang nói giảm nói tránh?Câu 14Luyện tội là gì — Giáo hội dựa vào đâu mà dám dạy điều này?Câu 15Xác sống lại — nhưng xác nào, khi tro đã tan vào đất từ ngàn năm trước?Câu 16Người mắc Alzheimer không còn nhớ gì — linh hồn họ đang ở đâu trong cái thân xác đó?Câu 17Trên thiên đàng làm gì — vĩnh cửu không nhàm chán sao?Câu 18Có gặp lại người thân trên thiên đàng không?Câu 19Người thân tôi vừa nhắm mắt — ngay lúc này họ đang ở đâu?

03 Công bằng và lòng thương xót

Câu 20Người ngoại đạo sống tốt cả đời — họ có được lên thiên đàng không?Câu 21Ông bà tổ tiên người Việt thờ cúng, không biết Chúa — họ đang ở đâu?Câu 22Trẻ em chết khi chưa được rửa tội — số phận của các em thế nào?Câu 23Người Muslim thờ cùng một Thiên Chúa của Abraham — họ có được cứu không?Câu 24Thiên Chúa tạo dựng con người khi đã biết họ sẽ xuống địa ngục — điều đó có nghĩa là gì?Câu 25Ai sẽ không được cứu — Giáo hội có dám nói thẳng không?

04 Đức tin giữa đời thường

Câu 26Tại sao phải đi lễ mỗi Chúa Nhật — Thiên Chúa có cần được thờ phượng không?Câu 27Thánh lễ online xem ở nhà có thay thế được không?Câu 28Tại sao phải xưng tội với linh mục — không thể xưng thẳng với Chúa sao?Câu 29Cứ phạm đi phạm lại cùng một tội thì xưng tội có ích gì?Câu 30Tội trọng và tội nhẹ khác nhau ở điểm nào — lỡ nói dối một câu có phải đi xưng tội ngay không?Câu 31Cảm thấy đức tin khô khan, không còn thấy Chúa đâu — đó là đức tin đang chết hay đang lớn lên?Câu 32Vác thập giá theo Chúa có nghĩa là phải đi tìm đau khổ không?Câu 34Làm sao để biết một việc là theo ý Chúa hay chỉ là theo ý mình?Câu 35Sống đạo có nghĩa là chịu thiệt thòi suốt đời để đổi lấy thiên đàng không?

05 Những chuyện khó nói hôm nay

Câu 36Thắp nhang tổ tiên có được phép không — Giáo hội có từng thay đổi câu trả lời này không?Câu 37Xem bói, tử vi, cung hoàng đạo — có phải tội chống lại Điều Răn thứ nhất không?Câu 38Tiền bạc và đức tin có thể đi chung một con đường không?Câu 39Trốn thuế, hối lộ, làm ăn gian dối — Giáo hội xếp những điều này vào mức độ tội nặng nào?Câu 40Người Công giáo ly dị rồi tái hôn — có được rước lễ không?Câu 41Quan điểm của Giáo hội về người đồng tính — và tôi nên đối xử với họ thế nào?Câu 42Chơi lô đề, cá độ có phải là tội không?Câu 43Nghiện mạng xã hội, nghiện điện thoại — Giáo hội có gì để nói về điều này không?Câu 44Stress, trầm cảm, lo âu mãn tính — đó có phải là dấu hiệu đức tin yếu kém không?Câu 45Tại sao người không có đạo sống tốt và thành công hơn nhiều người Công giáo?

06 Đức tin trong gia đình

Câu 46Làm sao dạy con về đức tin khi chúng không muốn nghe?Câu 47Khi vợ hoặc chồng không cùng đức tin — làm sao giữ gia đình lành mạnh về tâm linh?Câu 48Cầu nguyện chung như gia đình — tại sao khó đến vậy và làm sao bắt đầu?Câu 49Giữ ngày Chúa Nhật thánh trong thế giới bận rộn — điều đó có nghĩa là gì trong thực tế?Câu 50Đức tin và tiền bạc trong gia đình — khi vợ chồng không đồng quan điểm về chi tiêu và tiết kiệm, đức tin có gì để nói không?Câu 51Khi cha mẹ già bệnh và cần chăm sóc — đức tin nói gì về bổn phận hiếu thảo và giới hạn của nó?Câu 52Nhìn lại cả cuộc đời đức tin — điều gì là điều quan trọng nhất mà một người Công giáo cần biết trước khi chết?
Lời kếtLời kết

Tranh minh họa

Xóa lịch sử trên thiết bị?

Vị trí đọc và danh sách bài đã lưu trên thiết bị này sẽ được xóa.