Người đang tưởng nhớ thân nhân; không dựng phiên tòa trên trời.

Câu 10

Có phán xét ngay sau khi chết không — hay phải chờ đến ngày tận thế?

Câu hỏi này nghe có vẻ như câu hỏi kỹ thuật — kiểu câu hỏi mà người ta đặt ra để thỏa mãn trí tò mò về thần học, không phải câu hỏi chạm đến tim gan.#

Nhưng thật ra nó không phải vậy.#

Phía sau câu hỏi này là một câu hỏi khác, sâu hơn và thật hơn: người thân tôi vừa mất — ngay lúc này, họ đang ở đâu và đang thế nào? Không phải ở ngày tận thế nào đó trong tương lai xa xôi. Mà là ngay lúc này, trong khi tôi đang ngồi đây với nỗi đau còn tươi.#

Và câu trả lời cho câu hỏi kỹ thuật đó — phán xét ngay hay phải chờ — thực ra quyết định rất nhiều về cái cách người ta đau, cái cách người ta cầu nguyện cho người đã khuất, và cái cách người ta tìm bình an trong những ngày đầu tiên sau khi mất đi người thân.#

Vì vậy đây không phải câu hỏi để tranh luận thần học. Đây là câu hỏi để sống được với nỗi mất mát.#

Giáo hội Công giáo dạy rõ ràng: có hai cuộc phán xét — phán xét riêng xảy ra ngay sau khi chết, và phán xét chung xảy ra vào ngày tận thế. Hai cuộc phán xét — không mâu thuẫn nhau, không trùng lặp, không thừa — mỗi cuộc phục vụ một mục đích khác nhau trong toàn bộ câu chuyện của Thiên Chúa với nhân loại.#

Nhưng trước khi giải thích cách hai cuộc phán xét đó không mâu thuẫn — tôi muốn dừng lại ở chữ phán xét một chút. Vì đây là chữ mà người ta hay nghe và ngay lập tức hình dung sai.#

Khi nghe phán xét, não người bình thường vẽ ra hình ảnh: tòa án, quan tòa nghiêm khắc, hồ sơ tội lỗi được đọc lên, bị cáo đứng run rẩy chờ bản án. Hình ảnh đó mang theo nỗi sợ — và nỗi sợ đó không phải lúc nào cũng vô lý, nhưng nó thường không đúng với điều thần học thật sự muốn nói.#

Chữ Hy Lạp trong Kinh Thánh dịch là phán xét là krisis — và nó không chỉ có nghĩa là xét xử. Nghĩa gốc của nó là phân biệt, làm rõ, tách bạch. Giống như khi ánh sáng chiếu vào một căn phòng tối — không phải để trừng phạt những vật trong phòng, mà để phân biệt cái này với cái kia, làm cho mọi thứ trở nên rõ ràng theo cái gì chúng thật sự là.#

Phán xét, hiểu theo nghĩa đó, không phải là thủ tục pháp lý lạnh lùng. Đó là khoảnh khắc của sự rõ ràng — khi mọi thứ được thấy đúng như nó là, không hơn không kém, không bị bóp méo bởi ảo tưởng hay biện hộ hay thời gian.#

Phán xét riêng — iudicium particulare trong thần học — xảy ra ngay sau khi linh hồn rời khỏi thân xác.#

Công đồng Florence năm 1439 và Công đồng Trent thế kỷ mười sáu đều khẳng định điều này. Giáo lý Hội Thánh Công Giáo số 1021 nói rõ: "Mỗi người, ngay sau khi chết, nhận lãnh trong linh hồn bất tử của mình phần thưởng vĩnh cửu trong cuộc phán xét riêng tư, qua đó cuộc đời của người ấy được Đức Kitô phán quyết."#

Ngay sau khi chết. Không phải sau một thời gian chờ đợi. Không phải ngủ mê cho đến ngày tận thế. Ngay sau.#

Điều đó có nghĩa là người thân bạn vừa mất — ngay lúc này, trong khoảnh khắc này — không phải đang ở trong trạng thái lơ lửng vô định, không phải đang chờ đợi không biết đến bao giờ. Linh hồn đó đang ở đâu đó — trong một trạng thái cụ thể, xác định, đang là.#

Điều đó quan trọng không phải vì lý do thần học. Quan trọng vì người đang đau cần biết: người mình yêu không phải đang bị lãng quên ở đâu đó trong hư không. Cuộc đời của người đó đã được nhìn thấy, đã được biết đến, đã được phán quyết — theo nghĩa sâu nhất và nhân từ nhất của chữ phán quyết.#

Nhưng câu hỏi tự nhiên tiếp theo là: nếu đã có phán xét riêng ngay sau khi chết — thì phán xét chung vào ngày tận thế để làm gì? Không phải thừa sao?#

Đây là chỗ mà người ta hay bị kẹt. Và để hiểu tại sao không thừa, cần nghĩ về một điều mà chúng ta thường bỏ qua: con người không phải là cá nhân đơn độc.#

Suốt cả cuộc đời, mỗi người sống trong mạng lưới — gia đình, xã hội, lịch sử. Những lựa chọn của một người không chỉ ảnh hưởng đến người đó. Chúng tỏa ra — ảnh hưởng đến những người xung quanh, đến thế hệ sau, đôi khi đến cả lịch sử. Và nhiều ảnh hưởng đó chỉ trở nên rõ ràng sau khi người đó đã chết — có khi hàng chục năm, hàng trăm năm sau.#

Hãy nghĩ đến người mẹ dạy con về lòng tốt. Con cái đó lớn lên và dạy lại con cái của họ. Ảnh hưởng của người mẹ đó tỏa ra qua các thế hệ — khi người mẹ chết, ảnh hưởng đó chưa kết thúc. Nó vẫn đang tiếp tục lan ra trong thế giới.#

Hay hãy nghĩ đến người đã làm điều gì đó tàn ác — một quyết định, một phát minh bị lạm dụng, một tư tưởng độc hại — và hậu quả của nó vẫn còn gây hại cho người khác hàng thế kỷ sau khi người đó đã chết.#

Phán xét riêng xử lý linh hồn — cái người cụ thể, với cuộc đời cụ thể của họ. Nhưng phán xét chung sẽ làm rõ toàn bộ câu chuyện — kể cả phần mà chỉ khi lịch sử kết thúc, tất cả hậu quả mới được thấy đầy đủ.#

Hãy dùng một hình ảnh đời thường.#

Một người thầy dạy học suốt bốn mươi năm. Khi ông mất, người ta có thể nhìn vào cuộc đời ông và biết ông là người tốt — tận tụy, yêu học sinh, sống liêm chính. Phán xét riêng nhìn vào cuộc đời đó và thấy con người thật của ông.#

Nhưng ảnh hưởng của ông không dừng lại khi ông mất. Những học sinh mà ông dạy — họ tiếp tục sống, tiếp tục ảnh hưởng đến người khác. Một em học sinh mà ông đã kiên nhẫn giúp đỡ trong một giai đoạn khó khăn, sau này trở thành bác sĩ và cứu hàng nghìn người. Một em khác, được ông truyền cảm hứng về công lý, trở thành người bảo vệ quyền con người. Những vòng tròn ảnh hưởng đó lan ra mãi — và chỉ đến khi câu chuyện của nhân loại kết thúc, mới có thể thấy đầy đủ người thầy đó đã đóng góp gì.#

Phán xét chung là khoảnh khắc toàn bộ câu chuyện được nhìn thấy trọn vẹn — không phải để phán xét lại người đã được phán xét riêng rồi, mà để làm rõ trước toàn bộ nhân loại rằng lịch sử không phải là chuỗi biến cố ngẫu nhiên vô nghĩa. Mỗi cuộc đời, mỗi lựa chọn, mỗi hành động yêu thương hay ích kỷ — tất cả được thấy trong bức tranh đầy đủ của nó.#

Điều đó không phải là sự trùng lặp. Đó là hai chiều kích khác nhau của cùng một sự thật: chiều kích cá nhân và chiều kích cộng đồng.#

Có một điều mà thần học gia người Đức Karl Rahner — một trong những thần học gia lớn nhất thế kỷ hai mươi — nói về hai cuộc phán xét mà tôi thấy rất thuyết phục.#

Ông nói rằng phán xét riêng và phán xét chung không phải là hai sự kiện tách biệt xảy ra ở hai thời điểm khác nhau theo nghĩa thông thường — vì thời gian như chúng ta trải nghiệm nó chỉ là thuộc tính của thế giới vật chất. Khi linh hồn bước qua ranh giới cái chết vào chiều kích không còn bị giới hạn bởi thời gian của chúng ta — cái ngay sau khi chết và cái ngày tận thế có thể không phải là hai thời điểm khác nhau từ phía của linh hồn đó.#

Đây là ý tưởng khó hình dung vì não chúng ta được tạo ra để nghĩ trong thời gian tuyến tính. Nhưng nếu nhớ lại điều đã nói ở câu năm về Thiên Chúa đứng ngoài thời gian và thấy toàn bộ trong một khoảnh khắc vĩnh cửu — thì điều Rahner nói không phải là vô lý. Hai cuộc phán xét là hai cách nhìn về cùng một thực tại — một từ góc độ cá nhân, một từ góc độ toàn thể — hơn là hai sự kiện tuần tự.#

Điều đó cũng giải thích một điều mà nhiều người thắc mắc: nếu phán xét riêng xảy ra ngay sau khi chết và linh hồn đã được phán quyết rồi — thì tại sao còn cầu nguyện cho người đã khuất? Họ đã ở đâu thì ở đó rồi, cầu nguyện còn ích gì?#

Câu trả lời nằm ở khái niệm luyện tội — mà tôi sẽ nói kỹ hơn ở câu mười bốn. Nhưng tóm lại: Giáo hội tin rằng nhiều linh hồn sau phán xét riêng không phải ở địa ngục cũng không phải đã hoàn toàn sẵn sàng cho thiên đàng — họ đang trong một tiến trình thanh luyện. Và tiến trình đó — dù không còn trong thời gian của chúng ta — vẫn có thể được hỗ trợ bởi lời cầu nguyện của những người còn sống. Cách thức chính xác của điều đó nằm ngoài khả năng hiểu biết đầy đủ của chúng ta — nhưng Giáo hội khẳng định rằng sự hiệp thông giữa người sống và người chết là thật, và lời cầu nguyện là cầu nối của sự hiệp thông đó.#

Tranh diễn giải đoạn đọc ở Câu 10; không phải ảnh tư liệu.

Nhưng tôi muốn quay lại điều quan trọng hơn mọi chi tiết thần học — điều mà câu hỏi này thật sự đang hỏi.#

Khi người ta hỏi có phán xét ngay sau khi chết không — phần lớn thời gian họ không hỏi vì tò mò học thuật. Họ hỏi vì họ đang đứng bên mộ ai đó và cần biết: người này đang ở đâu? Tôi có thể nói chuyện với họ không? Họ có nghe tôi không? Hay họ đang ở đâu đó xa xôi vô định, chờ một ngày tận thế không biết khi nào?#

Câu trả lời của Giáo hội — phán xét riêng xảy ra ngay — không phải câu trả lời làm người ta sợ hơn. Đó là câu trả lời mang lại sự chắc chắn: người bạn yêu không bị bỏ rơi trong hư vô. Cuộc đời của họ đã được nhìn thấy và biết đến. Và sự hiệp thông giữa bạn và họ — dù ở hai bờ của ranh giới cái chết — vẫn thật.#

Đó không phải là sự an ủi rẻ tiền kiểu thôi đừng buồn nữa. Đó là nền tảng để đứng được trong nỗi đau — biết rằng người mình yêu không đơn giản là đã biến mất vào không khí.#

Tôi muốn nói thêm về một điểm mà nhiều người Công giáo Việt Nam hiểu sai — và sự hiểu sai đó gây ra nỗi sợ không cần thiết.#

Có người nghĩ rằng phán xét có nghĩa là: Thiên Chúa ngồi đọc danh sách tội lỗi của bạn, đếm xem có nhiều hơn công đức không, rồi quyết định bạn đi đâu. Như kiểu cân bằng sổ sách — tổng điểm tốt trừ đi tổng điểm xấu, còn lại dương thì lên thiên đàng, âm thì xuống địa ngục.#

Hình ảnh đó không phải thần học Công giáo. Đó là hình ảnh của một hệ thống kế toán — lạnh lùng, cơ học, vô nhân.#

Thần học Công giáo nói điều khác: phán xét không phải là Thiên Chúa đọc danh sách và quyết định. Phán xét là linh hồn, trong ánh sáng hoàn toàn, tự nhìn thấy mình là ai — và qua đó, tự nhìn thấy mình đang đứng ở đâu trong mối tương quan với Thiên Chúa là tình yêu.#

Hãy nghĩ đến ánh sáng mặt trời và hai thứ khác nhau: cái gương sạch và cái bóng tối.#

Ánh sáng mặt trời không làm gì khác nhau với gương sạch và bóng tối. Ánh sáng chỉ là ánh sáng — nó chiếu như nhau. Nhưng gương sạch phản chiếu ánh sáng và tỏa sáng. Còn bóng tối — không phải là thứ, mà là sự vắng mặt của thứ — không thể phản chiếu được gì.#

Thiên Chúa, trong phán xét, không làm gì khác nhau với người này và người kia. Ngài chỉ là Ngài — tình yêu hoàn hảo, ánh sáng hoàn hảo, chiếu như nhau lên mọi linh hồn. Nhưng mỗi linh hồn, tùy theo cái nó đã trở thành qua cuộc đời, phản ứng khác nhau với ánh sáng đó.#

Linh hồn đã chọn sống trong tình yêu — dù không hoàn hảo, dù vấp ngã nhiều, nhưng vẫn hướng về — khi gặp ánh sáng đó thì như gương gặp mặt trời: tỏa sáng, được biến đổi, trở nên đầy đủ.#

Linh hồn đã cố tình và dai dẳng quay lưng khỏi tình yêu — không phải vì không biết, mà vì đã chọn không muốn — khi gặp ánh sáng đó thì như cái không có khả năng phản chiếu: ánh sáng chiếu đến nhưng không có gì để chiếu vào.#

Phán xét không phải là Thiên Chúa trừng phạt. Phán xét là sự thật hiện ra — và mỗi linh hồn, bởi chính cái nó đã là, đang ở chỗ của mình trong ánh sáng đó.#

Nhưng tôi muốn nói thêm điều này — vì nếu không nói thì hình ảnh trên có thể bị hiểu theo hướng lạnh lùng quá.#

Trong ánh sáng đó — trong khoảnh khắc phán xét đó — điều mà linh hồn gặp trước tiên không phải là sự rõ ràng của sự thật. Điều linh hồn gặp trước tiên là lòng thương xót.#

Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI viết trong thông điệp Spe Salvi — một trong những tài liệu đẹp nhất về đời sau trong thần học hiện đại — rằng khoảnh khắc phán xét là khoảnh khắc mà linh hồn gặp Đức Kitô. Không phải quan tòa xa lạ. Mà là người mà linh hồn đã gặp — hoặc từ chối gặp — suốt cả cuộc đời.#

Và Đức Kitô đó không phải là người đang chờ để kết án. Ngài là người đã mang lấy mọi tội lỗi của nhân loại trên thập giá — đã biết mọi thứ về linh hồn đó và vẫn đi đến chỗ đó. Khoảnh khắc phán xét là khoảnh khắc của sự nhận ra — đây là Đấng đã yêu tôi như vậy — và phản ứng của linh hồn trước sự nhận ra đó chính là phán xét.#

Người đã sống hướng về tình yêu nhận ra điều mình đã hướng về suốt cả đời — và bước vào trong đó. Người đã cố tình quay lưng nhận ra điều mình đã từ chối suốt cả đời — và không thể bước vào trong điều mình đã từ chối.#

Không phải Thiên Chúa đuổi đi. Mà là linh hồn tự thấy mình không thể bước vào điều mình đã không chọn.#

Đó là lý do tại sao lòng thương xót và sự công bằng không mâu thuẫn trong phán xét của Thiên Chúa. Lòng thương xót vẫn đang chiếu — nhưng tự do của linh hồn vẫn được tôn trọng cho đến cùng.#

Một câu hỏi thực tế mà nhiều người đặt ra: người không Công giáo thì sao? Người không biết đến Chúa Giêsu thì bị phán xét theo tiêu chuẩn nào?#

Tôi sẽ nói kỹ hơn ở Phần 3 của cuốn sách này về sự công bằng của Thiên Chúa. Nhưng ở đây tôi muốn nói ngắn gọn điều mà thần học Công giáo dạy — và nó không phải điều mà người ta hay nghĩ.#

Giáo lý Hội Thánh Công Giáo số 1257 nói rõ: "Thiên Chúa đã ràng buộc ơn cứu độ với bí tích Thánh Tẩy, nhưng chính Ngài không bị ràng buộc bởi các bí tích của Ngài."#

Tranh diễn giải đoạn đọc ở Câu 10; không phải ảnh tư liệu.

Có nghĩa là: Giáo hội không dạy rằng chỉ người Công giáo mới được cứu. Giáo hội dạy rằng ơn cứu độ đến qua Đức Kitô — nhưng cách thức Đức Kitô đến với từng linh hồn không bị giới hạn trong những gì Giáo hội có thể thấy và đo được từ bên ngoài.#

Phán xét của Thiên Chúa — theo Công đồng Vatican II — xét linh hồn theo ánh sáng mà linh hồn đó có được. Người chưa bao giờ nghe đến Tin Mừng nhưng đã sống theo lương tâm — theo ánh sáng của điều tốt và xấu mà Thiên Chúa đã khắc vào trong mọi người — người đó không phải là người đã từ chối ánh sáng. Họ chưa bao giờ nhìn thấy ánh sáng đó dưới hình thức đầy đủ để từ chối.#

Điều đó không có nghĩa là mọi người đều được cứu bất kể họ sống thế nào. Nhưng nó có nghĩa là tiêu chuẩn của phán xét không phải là bạn có thuộc đúng tôn giáo không — mà là bạn có sống theo ánh sáng bạn được trao không.#

Đó là một Thiên Chúa công bằng và thương xót — không phải Thiên Chúa của câu lạc bộ thành viên.#

Tôi muốn dừng lại ở một điều cuối — điều thực tế nhất trong toàn bộ câu này.#

Phán xét — dù riêng hay chung — thường được trình bày như điều đáng sợ. Và tôi hiểu tại sao. Đứng trước sự thật hoàn toàn về chính mình — không ai nghĩ đó là điều dễ chịu.#

Nhưng có một cách nhìn khác mà tôi thấy trung thực hơn.#

Hãy nghĩ đến người đã làm điều gì đó tốt đẹp — đã yêu thương thật sự, đã sống chân thật, đã cố gắng theo cách tốt nhất mình có thể — nhưng không ai biết. Không được ghi nhận. Không được nhớ đến. Cuộc đời kết thúc trong im lặng và quên lãng.#

Phán xét chung — khoảnh khắc mà toàn bộ câu chuyện của nhân loại được nhìn thấy đầy đủ — là khoảnh khắc mà mọi điều đã được làm trong bóng tối được đưa ra ánh sáng. Không phải để xấu hổ. Mà để được thấy.#

Mọi hành động yêu thương mà không ai nhìn thấy. Mọi hy sinh thầm lặng. Mọi lần người ta chọn làm điều đúng khi không có ai giám sát. Mọi người mẹ dậy lúc ba giờ sáng vì con khóc mà không kêu ca. Mọi người cha làm thêm giờ vì gia đình mà không phàn nàn. Mọi hành động nhỏ bé mà lịch sử không ghi lại.#

Tất cả những thứ đó — trong phán xét chung — được thấy. Không bị mất đi. Không bị quên. Được công nhận là thật và quan trọng, trước toàn thể nhân loại.#

Đó không phải là điều đáng sợ. Đó là điều đáng trông đợi — ít nhất là với những ai đã sống thật dù không ai nhìn.#

Vậy có phán xét ngay sau khi chết không?#

Có. Phán xét riêng xảy ra ngay — không phải theo nghĩa thời gian tuyến tính của chúng ta, nhưng ngay khi linh hồn bước qua ranh giới cái chết. Người thân bạn mất không phải đang lơ lửng đâu đó chờ đợi — họ đang trong một trạng thái cụ thể, đang được biết đến và yêu thương, dù cụ thể đó trông như thế nào từ phía này chúng ta không thể thấy.#

Và phán xét chung vào ngày tận thế không phải là phán xét lại — mà là sự hoàn thành của câu chuyện, khi toàn bộ bức tranh được thấy đầy đủ, khi mọi sợi chỉ được kéo lại với nhau, khi mọi hành động yêu thương — dù nhỏ bé và thầm lặng đến đâu — được nhìn thấy trong ánh sáng của toàn bộ câu chuyện mà chúng là một phần.#

Hai cuộc phán xét — không thừa, không mâu thuẫn. Một dành cho cá nhân. Một dành cho toàn thể. Như bản nhạc và buổi hòa nhạc — bạn có thể nghe một nốt nhạc và biết nó hay hay dở, nhưng chỉ khi nghe toàn bộ bản nhạc mới hiểu được nốt đó đóng vai trò gì trong toàn thể.#

Cuộc đời mỗi người — kể cả những cuộc đời bình thường nhất, ít được chú ý nhất — là một nốt nhạc trong bản nhạc lớn hơn. Và bản nhạc đó, khi kết thúc, sẽ được nghe trong đầy đủ — không bỏ sót một nốt nào.#

Chữ và hình

Cỡ chữ

Mục lục tác phẩm

Lời mởLời mở

01 Thiên Chúa và những hoài nghi

Câu 01Thiên Chúa có thật không — có bằng chứng nào không phải là cảm xúc không?Câu 02Nếu Thiên Chúa có thật và toàn năng, tại sao đứa trẻ vô tội chết trong đau đớn?Câu 03Thiên Chúa đang ở đâu ngay lúc này?Câu 04Tôi cầu nguyện mà không thấy gì — Ngài có nghe không hay tôi đang nói chuyện một mình?Câu 05Cầu nguyện xin điều gì đó rồi được — đó là Thiên Chúa đổi ý hay Ngài đã biết từ trước?Câu 06Ba Ngôi là gì — Chúa Giêsu ở vườn Gethsemani đang cầu nguyện với chính Ngài sao?Câu 07Nghi ngờ có Chúa có phải là tội nặng không?

02 Sự sống, sự chết và hy vọng

Câu 08Linh hồn là gì — nó nằm ở đâu trong người tôi?Câu 09Ngay khi hơi thở cuối cùng tắt — điều gì xảy ra với người đó?Câu 10Có phán xét ngay sau khi chết không — hay phải chờ đến ngày tận thế?Câu 11Phán xét riêng và phán xét chung — hai lần phán xét có mâu thuẫn nhau không?Câu 12Thiên đàng ở đâu trong vũ trụ rộng 93 tỷ năm ánh sáng này?Câu 13Địa ngục có lửa thật không — hay Giáo hội đang nói giảm nói tránh?Câu 14Luyện tội là gì — Giáo hội dựa vào đâu mà dám dạy điều này?Câu 15Xác sống lại — nhưng xác nào, khi tro đã tan vào đất từ ngàn năm trước?Câu 16Người mắc Alzheimer không còn nhớ gì — linh hồn họ đang ở đâu trong cái thân xác đó?Câu 17Trên thiên đàng làm gì — vĩnh cửu không nhàm chán sao?Câu 18Có gặp lại người thân trên thiên đàng không?Câu 19Người thân tôi vừa nhắm mắt — ngay lúc này họ đang ở đâu?

03 Công bằng và lòng thương xót

Câu 20Người ngoại đạo sống tốt cả đời — họ có được lên thiên đàng không?Câu 21Ông bà tổ tiên người Việt thờ cúng, không biết Chúa — họ đang ở đâu?Câu 22Trẻ em chết khi chưa được rửa tội — số phận của các em thế nào?Câu 23Người Muslim thờ cùng một Thiên Chúa của Abraham — họ có được cứu không?Câu 24Thiên Chúa tạo dựng con người khi đã biết họ sẽ xuống địa ngục — điều đó có nghĩa là gì?Câu 25Ai sẽ không được cứu — Giáo hội có dám nói thẳng không?

04 Đức tin giữa đời thường

Câu 26Tại sao phải đi lễ mỗi Chúa Nhật — Thiên Chúa có cần được thờ phượng không?Câu 27Thánh lễ online xem ở nhà có thay thế được không?Câu 28Tại sao phải xưng tội với linh mục — không thể xưng thẳng với Chúa sao?Câu 29Cứ phạm đi phạm lại cùng một tội thì xưng tội có ích gì?Câu 30Tội trọng và tội nhẹ khác nhau ở điểm nào — lỡ nói dối một câu có phải đi xưng tội ngay không?Câu 31Cảm thấy đức tin khô khan, không còn thấy Chúa đâu — đó là đức tin đang chết hay đang lớn lên?Câu 32Vác thập giá theo Chúa có nghĩa là phải đi tìm đau khổ không?Câu 34Làm sao để biết một việc là theo ý Chúa hay chỉ là theo ý mình?Câu 35Sống đạo có nghĩa là chịu thiệt thòi suốt đời để đổi lấy thiên đàng không?

05 Những chuyện khó nói hôm nay

Câu 36Thắp nhang tổ tiên có được phép không — Giáo hội có từng thay đổi câu trả lời này không?Câu 37Xem bói, tử vi, cung hoàng đạo — có phải tội chống lại Điều Răn thứ nhất không?Câu 38Tiền bạc và đức tin có thể đi chung một con đường không?Câu 39Trốn thuế, hối lộ, làm ăn gian dối — Giáo hội xếp những điều này vào mức độ tội nặng nào?Câu 40Người Công giáo ly dị rồi tái hôn — có được rước lễ không?Câu 41Quan điểm của Giáo hội về người đồng tính — và tôi nên đối xử với họ thế nào?Câu 42Chơi lô đề, cá độ có phải là tội không?Câu 43Nghiện mạng xã hội, nghiện điện thoại — Giáo hội có gì để nói về điều này không?Câu 44Stress, trầm cảm, lo âu mãn tính — đó có phải là dấu hiệu đức tin yếu kém không?Câu 45Tại sao người không có đạo sống tốt và thành công hơn nhiều người Công giáo?

06 Đức tin trong gia đình

Câu 46Làm sao dạy con về đức tin khi chúng không muốn nghe?Câu 47Khi vợ hoặc chồng không cùng đức tin — làm sao giữ gia đình lành mạnh về tâm linh?Câu 48Cầu nguyện chung như gia đình — tại sao khó đến vậy và làm sao bắt đầu?Câu 49Giữ ngày Chúa Nhật thánh trong thế giới bận rộn — điều đó có nghĩa là gì trong thực tế?Câu 50Đức tin và tiền bạc trong gia đình — khi vợ chồng không đồng quan điểm về chi tiêu và tiết kiệm, đức tin có gì để nói không?Câu 51Khi cha mẹ già bệnh và cần chăm sóc — đức tin nói gì về bổn phận hiếu thảo và giới hạn của nó?Câu 52Nhìn lại cả cuộc đời đức tin — điều gì là điều quan trọng nhất mà một người Công giáo cần biết trước khi chết?
Lời kếtLời kết

Tranh minh họa

Xóa lịch sử trên thiết bị?

Vị trí đọc và danh sách bài đã lưu trên thiết bị này sẽ được xóa.