
Câu 01
Thiên Chúa có thật không — có bằng chứng nào không phải là cảm xúc không?
Câu hỏi này, tôi đã mang theo suốt mười mấy năm trời.#
Không phải mang như người mang hành lý — để xuống được thì thôi. Mà mang như người mang vết thương — nó đau nhất vào những lúc yên tĩnh nhất, vào lúc bốn giờ sáng khi cả nhà đang ngủ và chỉ còn mình tôi với ly cà phê và bầu trời chưa sáng.#
Tôi không hỏi câu này vì muốn bỏ đạo. Tôi hỏi vì tôi cần biết mình đang đứng trên đất hay đứng trên không khí.#
Và đó là lý do câu hỏi này không bao giờ xấu. Người không còn quan tâm thì không còn hỏi nữa. Người hỏi là người vẫn còn muốn tin — chỉ là họ cần lý do thật hơn là lý do được thừa hưởng từ người khác.#
Hãy để tôi nói thẳng điều mà nhiều người trong đạo không dám nói: cảm xúc không phải bằng chứng.#
Việc tôi cảm thấy Chúa ở bên khi tôi khóc, việc tim tôi ấm khi hát kinh, việc tôi có cảm giác bình an sau giờ lễ — những điều đó thật, nhưng chúng không chứng minh được gì cả. Bởi vì người theo Phật cũng cảm thấy như vậy khi ngồi thiền. Người theo Hồi giáo cũng khóc khi đọc kinh Koran. Não người sinh ra vốn có khả năng tạo ra cảm giác thiêng liêng, và nó không cần Thiên Chúa có thật mới làm được điều đó.#
Một người hoài nghi ngồi trước mặt tôi và nói điều này — tôi không thể bác bỏ được. Vì họ đúng.#
Vậy thì còn lại gì?#
Có một ông già người Hy Lạp tên là Aristotle. Ông sống trước Chúa Giêsu khoảng bốn trăm năm, và ông chưa bao giờ nghe đến Kinh Thánh. Ông không tin vào thần linh theo nghĩa thông thường. Nhưng ông ngồi xuống, dùng lý trí thuần túy — không có đức tin, không có cảm xúc — và ông đặt một câu hỏi rất đơn giản:#
Mọi thứ đang chuyển động. Cái gì đã bắt đầu chuyển động đầu tiên?#
Ông nhìn vào tự nhiên và thấy một chuỗi dài: cái này đẩy cái kia, cái kia dẫn đến cái nọ. Hòn đá rơi vì bị đẩy. Nước chảy vì có dốc. Trái đất quay vì có lực. Ngược lên mãi, ngược lên mãi — đến cuối cùng, chuỗi đó phải có một điểm khởi đầu. Phải có cái gì đó không bị đẩy bởi cái khác, mà tự mình là nguồn của mọi chuyển động.#
Ông gọi nó là "Người Chuyển Động Bất Động." Không phải thần linh theo nghĩa tôn giáo. Chỉ là một lý luận: nếu chuỗi nguyên nhân-kết quả này thật, thì nó không thể kéo dài vô tận ra phía sau. Phải có điểm đầu.#
Tám trăm năm sau, thánh Thomas Aquinas đọc Aristotle và nói: Đó chính là Thiên Chúa.#
Đây không phải lý luận của đức tin. Đây là lý luận của lý trí. Và cho đến tận hôm nay, không ai bác bỏ được nó — không phải vì người ta thiếu thông minh, mà vì cái logic bên trong nó vẫn còn nguyên vẹn sau hơn hai nghìn năm.#
Nhưng có người sẽ nói: Vũ trụ không cần điểm khởi đầu. Nó có thể tồn tại mãi mãi từ trước đến nay.#
Tôi hiểu câu đó. Trước năm 1929, nhiều nhà khoa học cũng nghĩ vậy — rằng vũ trụ là vĩnh cửu, không có đầu không có cuối, tự nó tồn tại mà không cần ai tạo ra.#
Rồi một người tên Edwin Hubble đặt mắt vào kính thiên văn và nhìn thấy điều mà ông không ngờ: các thiên hà đang chạy ra xa nhau với tốc độ kinh khủng. Không phải chúng đứng im. Không phải vũ trụ tĩnh lặng. Nó đang nở rộng — như khi thổi một quả bóng bay, mọi điểm trên bề mặt đều xa nhau ra.#
Nếu vũ trụ đang nở rộng, thì ngược thời gian lại, nó từng nhỏ hơn. Nhỏ hơn nữa. Nhỏ hơn nữa. Cho đến một điểm — một thời điểm mà tất cả vật chất, tất cả năng lượng, toàn bộ không gian và thời gian — đều cùng bắt đầu từ một chỗ duy nhất.#
Khoa học gọi đó là Vụ Nổ Lớn.#
Và điều đó có nghĩa là: vũ trụ có điểm bắt đầu. Thời gian bắt đầu. Không gian bắt đầu. Trước đó — không có "trước đó" theo nghĩa thông thường, vì bản thân thời gian chưa tồn tại.#
Câu hỏi của Aristotle bỗng trở nên sắc nét hơn bao giờ hết: Cái gì đã đặt tất cả những thứ đó vào đây?#
Có một điều mà vật lý hiện đại phát hiện ra, và nó làm nhiều nhà khoa học vô thần phải khó chịu — không phải vì họ muốn tin vào Chúa, mà vì con số nó đưa ra quá kỳ lạ để giải thích bằng sự ngẫu nhiên.#
Hãy nghĩ đến một nồi cơm.#
Để cơm chín được, bạn cần nhiệt độ đúng. Nóng quá — cơm cháy. Lạnh quá — cơm sống. Chỉ trong một khoảng rất hẹp, cơm mới thành cơm được.#
Vũ trụ cũng vậy. Nhưng khoảng hẹp đó — hẹp đến mức não người bình thường không hình dung nổi.#
Các nhà vật lý đo được rằng lực hấp dẫn của vũ trụ chúng ta được cài đặt ở một con số rất chính xác. Nếu lực đó mạnh hơn một chút — chỉ một phần triệu tỷ — vũ trụ sẽ co sụp lại trong vài triệu năm đầu tiên, trước khi sao kịp hình thành. Nếu yếu hơn một chút — vật chất sẽ phân tán ra không bao giờ tụ lại được, không có sao, không có hành tinh, không có gì cả.#
Lực điện từ. Lực hạt nhân mạnh. Lực hạt nhân yếu. Khối lượng của electron. Tốc độ ánh sáng. Từng thứ một — tất cả đều được "chỉnh" ở những con số cực kỳ chính xác, mà nếu lệch đi dù chỉ một phần tỷ tỷ, sẽ không có sao, không có nguyên tử carbon, không có nước, không có sự sống.#
Không phải một thứ. Không phải mười thứ. Mà hàng chục hằng số vật lý — tất cả cùng lúc, tất cả cùng được "căn chỉnh" đúng — để vũ trụ này có thể chứa một sinh vật đủ phức tạp để đặt câu hỏi về nguồn gốc của chính mình.#
Các nhà vật lý gọi hiện tượng này là Fine-Tuning — sự tinh chỉnh của vũ trụ.#
Và câu hỏi không thể né tránh là: Ai tinh chỉnh?#
Người vô thần có một câu trả lời. Câu trả lời đó tên là Đa vũ trụ.#
Lý luận như sau: nếu có vô số vũ trụ song song, mỗi vũ trụ có bộ hằng số vật lý khác nhau, thì đương nhiên sẽ có ít nhất một vũ trụ trúng số — đúng các thông số cần thiết để có sự sống. Và chúng ta đang sống trong cái vũ trụ đó, nên chúng ta mới có mặt để hỏi câu này.#
Không cần Thiên Chúa. Chỉ cần xác suất đủ lớn.#
Tôi không bác bỏ lý thuyết đa vũ trụ. Nó có cơ sở trong vật lý lý thuyết. Nhưng tôi muốn nói thẳng một điều mà ít ai chịu nhìn nhận: đến nay, chưa có một bằng chứng quan sát được nào — không một — chứng minh vũ trụ khác tồn tại.#
Đa vũ trụ, ở thời điểm này, là một giả thuyết triết học mặc quần áo khoa học. Nó được chọn không phải vì bằng chứng, mà vì nó là phương án duy nhất để giải thích sự tinh chỉnh mà không cần đến Đấng Tạo Hóa.#
Tôi không nói điều đó để chế nhạo ai. Tôi nói vì đây là sự thật của cuộc tranh luận: cả hai phía — người tin Thiên Chúa lẫn người tin đa vũ trụ — đều đang đặt niềm tin vào điều chưa trực tiếp quan sát được. Sự khác biệt không phải là khoa học đứng về phía nào. Sự khác biệt là bạn chọn tin vào cái gì để giải thích cái bạn đang thấy.#
Nhưng có lẽ bằng chứng thuyết phục nhất không nằm trong vật lý thiên văn. Nó nằm ở chỗ khác — một chỗ gần hơn, thân quen hơn, và kỳ lạ hơn bất cứ thứ gì kính thiên văn có thể nhìn thấy.#
Nó nằm trong chính bộ não bạn đang dùng để đọc trang này.#
Hãy nghĩ về điều này: một đá cuội không có ý kiến về sự tồn tại của mình. Một cái cây không thắc mắc về nguồn gốc của nó. Một con chó không ngồi dưới gốc cây và tự hỏi tại sao mình lại ở đây.#
Nhưng bạn thì có. Tôi thì có. Loài người — từ các hang động nguyên thủy cho đến thế kỷ hai mươi mốt — ở khắp nơi trên trái đất, ở mọi nền văn hóa không có liên hệ với nhau — đều đặt câu hỏi này. Đều hướng về điều gì đó lớn hơn mình. Đều có cảm giác rằng sự tồn tại này phải có nghĩa.#
Tại sao?#
Nếu chúng ta chỉ là vật chất được tiến hóa sắp xếp lại, thì ý thức về ý nghĩa không có giá trị sinh tồn. Con người sống sót không phải nhờ triết học. Con người sống sót nhờ ăn, ngủ, sinh sản và chạy khỏi hổ. Câu hỏi tôi là ai và tôi đến từ đâu không giúp bạn thoát khỏi hổ nhanh hơn.#
Vậy tại sao bộ máy tiến hóa — vốn loại bỏ không thương tiếc mọi thứ không có ích — lại giữ lại khả năng đặt câu hỏi về Thiên Chúa?#
Thánh Augustine viết câu này từ mười sáu thế kỷ trước, và tôi vẫn chưa tìm được câu nào chính xác hơn: "Ngài dựng nên chúng con cho Ngài, và lòng chúng con khắc khoải cho đến khi được nghỉ ngơi trong Ngài."#
Có thể đó không phải bằng chứng theo nghĩa phòng thí nghiệm. Nhưng nó là một dữ kiện — một dữ kiện về bản chất con người mà khoa học thuần vật chất chưa giải thích được thỏa đáng.#
Vậy tôi đứng ở đâu sau tất cả những thứ này?#
Tôi đứng ở chỗ này: không có bằng chứng nào bắt buộc bạn phải tin vào Thiên Chúa. Nhưng cũng không có bằng chứng nào bắt buộc bạn phải bác bỏ Ngài.#
Có những lý luận nghiêm túc — không phải cảm xúc, không phải mê tín, mà là lý luận của những bộ óc sắc bén nhất trong lịch sử nhân loại — chỉ về hướng có một Đấng nào đó đứng sau sự tồn tại của tất cả những gì chúng ta thấy.#
Vũ trụ có điểm bắt đầu — khoa học đồng ý.#
Sự tinh chỉnh của vũ trụ đòi hỏi một lời giải thích — khoa học nhận ra.#
Ý thức con người về ý nghĩa và hướng về siêu việt là một hiện tượng phổ quát — nhân học xác nhận.#
Những điều đó không chứng minh Thiên Chúa tồn tại theo nghĩa toán học. Nhưng chúng làm cho việc tin vào Thiên Chúa — không phải tin mù quáng, mà tin bằng lý trí — trở thành một lập trường có cơ sở.#
Người thầy tôi kính trọng nhất trong chuyện này không phải là một linh mục. Ông là một nhà vật lý người Anh tên Antony Flew. Suốt bốn mươi năm, ông là người vô thần nổi tiếng nhất thế giới — viết sách, tranh luận, bảo vệ quan điểm không có Thiên Chúa trước những đối thủ hùng hồn nhất.#
Năm ông tám mươi mốt tuổi, ông thay đổi ý kiến.#
Không phải vì ông bỗng nhiên có cảm xúc tôn giáo. Không phải vì ông sợ chết. Mà vì ông nhìn vào dữ liệu sinh học — sự phức tạp của ADN, cơ chế của tế bào sống — và ông kết luận rằng không có cách nào để giải thích điều đó bằng sự ngẫu nhiên thuần túy.#
Ông viết: "Tôi đi theo bằng chứng, dù nó dẫn đến đâu."#
Tôi nghĩ đó là cách duy nhất để một người trưởng thành tìm kiếm sự thật. Không phải xuất phát từ câu trả lời rồi tìm bằng chứng để bảo vệ nó. Mà đi theo bằng chứng — thẳng thắn, không định kiến — và xem nó dẫn mình đến đâu.#
Tôi đã đi theo con đường đó. Và con đường đó không dẫn tôi đến chỗ chắc chắn tuyệt đối — không ai có thể trung thực mà hứa điều đó với bạn. Nhưng nó dẫn tôi đến một chỗ đủ vững để đứng. Đủ để tôi không cảm thấy mình đang tin vào không khí.#
Vậy Thiên Chúa có thật không?#
Tôi không thể lấy Ngài ra đặt lên bàn cân cho bạn xem. Không ai có thể.#
Nhưng tôi có thể nói điều này: những bộ óc lớn nhất trong lịch sử — Aristotle, Augustine, Aquinas, Newton, Leibniz, Pasteur, Antony Flew cuối đời — đã nhìn vào cùng những dữ liệu mà người vô thần nhìn vào, và kết luận khác đi. Không phải vì họ kém thông minh. Không phải vì họ nhút nhát hoặc cần cái nạng tâm lý của tôn giáo. Mà vì họ thấy rằng sự tồn tại của một Đấng nền tảng — một Trí Tuệ đứng sau trật tự của vũ trụ — giải thích những gì chúng ta thấy tốt hơn là không có gì cả.#
Đức tin không phải là việc tắt não đi.#
Đức tin là việc nhìn vào tất cả những gì lý trí có thể thấy — rồi bước thêm một bước về phía điều mà lý trí chỉ có thể chạm đến từ phía bên ngoài.#
Bước đó không ai có thể bước thay bạn được.#
Nhưng ít nhất bây giờ bạn đã biết: con đường dẫn đến bước đó không phải là con đường của kẻ mù. Nó là con đường của người đã nhìn — và vẫn chọn bước tiếp.#