
Câu 17
Trên thiên đàng làm gì — vĩnh cửu không nhàm chán sao?
Có một buổi tối tôi đang ngồi với con trai nhỏ — Tuấn hồi đó khoảng chín tuổi — và không biết câu chuyện dẫn đến đâu mà thằng bé hỏi: "Ba ơi, trên thiên đàng người ta làm gì? Cứ ngồi hát với đàn mãi thì chán chết."#
Tôi cười. Rồi dừng lại.#
Vì câu hỏi của đứa trẻ chín tuổi đó thật ra là câu hỏi triết học nghiêm túc nhất mà người ta có thể đặt ra về thiên đàng — và câu trả lời không đơn giản chút nào.#
Nếu thiên đàng là ngồi trên mây, mặc áo trắng, đàn hạc từ sáng đến tối, ngày này qua ngày khác, triệu triệu năm không ngừng — thì Tuấn đúng. Không chỉ chán. Mà đó là mô tả của một địa ngục tinh tế hơn địa ngục với lửa, vì ít nhất lửa thì có gì đó xảy ra.#
Nhưng câu hỏi thật sự không phải trên thiên đàng làm gì. Câu hỏi thật sự là: vĩnh cửu có thể không nhàm chán không? Có loại hạnh phúc nào mà không bị mài mòn bởi thời gian không?#
Đó là câu hỏi về bản chất của hạnh phúc. Và câu trả lời — nếu thần học đúng — làm đảo lộn hoàn toàn cái cách chúng ta thường nghĩ về cả hai: về thiên đàng lẫn về hạnh phúc.#
Hãy bắt đầu từ cái cách chúng ta thường trải nghiệm hạnh phúc — và tại sao mọi hạnh phúc trong cuộc đời này đều có xu hướng bị mài mòn theo thời gian.#
Tâm lý học có một khái niệm gọi là hedonic adaptation — sự thích nghi khoái lạc. Đây là cơ chế rất cơ bản của tâm lý người: khi bạn đạt được điều mình muốn — thứ bạn đã ao ước từ lâu, điều bạn nghĩ sẽ làm mình hạnh phúc mãi mãi — sau một thời gian, nó trở thành bình thường. Bộ não thích nghi. Mức độ kích thích giảm. Bạn bắt đầu muốn thứ khác.#
Người mới mua xe hơi đẹp — tháng đầu lau chùi mỗi ngày, nhìn mãi không chán. Năm sau xe là phương tiện đi lại. Người chuyển vào căn nhà mới mơ ước — tháng đầu nhìn đâu cũng thấy đẹp. Năm sau là nhà mình, không còn chú ý nữa. Người mới yêu — mọi thứ đều lung linh. Mười năm sau — nếu tình yêu không được nuôi dưỡng và đào sâu — có thể chỉ còn là thói quen.#
Đó không phải là tính bạc bẽo của con người. Đó là cơ chế tồn tại — não người được tối ưu hóa để phát hiện sự thay đổi, không phải để thưởng thức trạng thái ổn định. Khi mọi thứ không thay đổi, não dần dần tắt sự chú ý.#
Và đây là vấn đề với mọi hình ảnh thông thường về thiên đàng: nếu thiên đàng là trạng thái ổn định — dù là trạng thái tốt đẹp đến đâu — thì cơ chế thích nghi đó sẽ biến nó thành nhàm chán theo thời gian. Đó là vấn đề không thể tránh khỏi nếu thiên đàng được thiết kế như điểm đến — một nơi bạn đến và ở lại mãi mãi trong cùng một trạng thái.#
Nhưng thần học Công giáo không mô tả thiên đàng như điểm đến. Nó mô tả thiên đàng như điều gì đó hoàn toàn khác.#
Thánh Thomas Aquinas — và trước ông là Augustine, và sau ông là nhiều thần học gia khác — mô tả hạnh phúc của thiên đàng không phải là trạng thái mà là hành động. Không phải đang ở trong điều gì đó tốt đẹp — mà là đang làm điều gì đó trong cái nghĩa đầy đủ và sâu sắc nhất của làm.#
Hành động đó, theo Aquinas, là nhìn thấy Thiên Chúa — tiếng Latin gọi là visio beatifica, cái nhìn phúc lành.#
Nhưng đừng để chữ nhìn thấy đánh lừa bạn. Đó không phải là ngồi nhìn một vật thể không thay đổi. Đó là điều mà thần học mô tả là sự hiệp thông hoàn toàn với Đấng vô tận — và vô tận là chìa khóa để hiểu tại sao thiên đàng không nhàm chán.#
Hãy nghĩ đến điều này: bạn có thể nhàm chán với điều hữu hạn — vì sau một thời gian, bạn đã thấy hết, đã biết hết, đã trải nghiệm hết. Nhưng bạn có thể nhàm chán với điều vô tận không?#
Câu trả lời là không — không phải vì não bạn không thể thích nghi, mà vì bạn không bao giờ đến cuối của điều vô tận. Luôn luôn có thêm. Luôn luôn có chiều sâu hơn. Luôn luôn có điều chưa được khám phá trong điều vô tận đó.#
Đây là chỗ mà câu hỏi trên thiên đàng làm gì cần được đặt lại từ đầu.#
Câu hỏi đó giả định rằng hạnh phúc là thứ bạn có — và khi có rồi thì không còn gì để làm nữa. Nhưng có một loại hạnh phúc khác — loại hạnh phúc mà triết học gọi là hạnh phúc của hoạt động, không phải hạnh phúc của sở hữu.#
Hạnh phúc của sở hữu: tôi có cái xe đẹp, tôi có căn nhà to, tôi có tiền trong ngân hàng. Trạng thái. Ổn định. Và vì vậy — dễ nhàm chán.#
Hạnh phúc của hoạt động: tôi đang hiểu được điều gì đó sâu hơn, đang yêu thương ai đó thật hơn, đang khám phá điều gì đó mới mẻ hơn trong thứ mình đã nghĩ là biết rồi. Không phải trạng thái — mà là chuyển động. Không phải đích đến — mà là hành trình.#
Và đây là điều thần học nói về thiên đàng: đó không phải là hạnh phúc của sở hữu. Đó là hạnh phúc của chuyển động vô tận vào trong điều vô tận.#
Thiên Chúa — theo thần học Công giáo — không phải là vật thể bạn nhìn thấy và biết xong rồi thôi. Ngài là thực tại vô tận — mỗi chiều kích của Ngài dẫn vào chiều kích khác, mỗi hiểu biết mở ra điều chưa hiểu sâu hơn, mỗi tình yêu được đón nhận mở ra khả năng yêu nhiều hơn.#
Hiệp thông với Thiên Chúa vĩnh cửu không phải là ngồi nhìn một điều không thay đổi mãi mãi. Đó là chuyển động không ngừng vào trong chiều sâu của Đấng không bao giờ có điểm cuối — và vì không bao giờ có điểm cuối, không bao giờ có khoảnh khắc bạn có thể nói tôi đã biết hết rồi, không còn gì thú vị nữa.#
Có một hình ảnh mà C.S. Lewis dùng — không phải trong thần học hệ thống mà trong cuốn tiểu thuyết The Last Battle, cuốn cuối của bộ Narnia — và tôi thấy nó chạm đúng hơn bất kỳ định nghĩa thần học nào.#
Ở cuối cuốn sách, các nhân vật bước vào Narnia thật — không phải Narnia mà họ đã biết, mà là Narnia đằng sau Narnia, Narnia sâu hơn và thật hơn. Và mỗi bước đi vào sâu hơn — thay vì nhỏ lại như người ta tưởng khi đi vào — lại mở ra rộng hơn, đẹp hơn, nhiều hơn.#
Họ chạy về phía trước. Không phải vì bị đuổi. Không phải vì có việc phải làm. Mà vì mỗi bước tiến lại tiết lộ điều gì đó khiến họ muốn tiến thêm. Chuyển động không phải là phương tiện để đến đích — chuyển động là hạnh phúc. Không phải vì họ chưa đến — mà vì đang đến luôn luôn mở ra đến hơn nữa.#
Và cuốn sách kết thúc với câu: "Và đối với chúng ta, đây chỉ là đầu câu chuyện. Tất cả chương sách trong cuộc đời các con ở thế giới cũ và mọi chương sách trong đó đều chỉ là trang bìa và trang tựa đề: bây giờ mới đến Chương Một của Câu Chuyện Thật, câu chuyện không ai trên đời đã đọc, câu chuyện sẽ tiếp tục mãi mãi, và mỗi chương tốt hơn chương trước."#
Đó là thiên đàng theo cái nghĩa mà tôi tin là đúng nhất — không phải điểm đến mà bạn đến rồi ngồi đó không làm gì. Mà là Chương Một của câu chuyện mà toàn bộ cuộc đời này chỉ là lời mở đầu.#
Nhưng tôi muốn đi vào điều cụ thể hơn — vì câu hỏi trên thiên đàng làm gì không chỉ là câu hỏi triết học về bản chất của hạnh phúc. Nó cũng là câu hỏi thực tế: những điều cụ thể nào của cuộc đời này sẽ có trong thiên đàng?#
Đây là chỗ mà thần học Công giáo có điều thú vị để nói — và một lần nữa, nó đòi hỏi phá vỡ một hình ảnh quen thuộc sai.#
Hình ảnh sai: thiên đàng là nơi bạn thoát khỏi thế giới này — thoát khỏi cơ thể, thoát khỏi mối quan hệ, thoát khỏi mọi thứ đặc thù và cụ thể của cuộc đời trần thế, để hòa tan vào một trạng thái thiêng liêng phi vật chất trừu tượng.#
Đó không phải là thiên đàng của Kitô giáo. Đó gần với niết bàn của Phật giáo hay henosis của chủ nghĩa Plato tân — sự hòa tan của cá nhân vào cái toàn thể.#
Thiên đàng của Kitô giáo — đặc biệt với giáo lý về sự phục sinh thân xác — là điều ngược lại: không phải thoát khỏi điều đặc thù và cụ thể, mà là những điều đặc thù và cụ thể được hoàn chỉnh và biến đổi vào trong điều vĩnh cửu.#
Người bạn yêu thương trong cuộc đời này — mối quan hệ đó không bị xóa bỏ trong thiên đàng. Nó được hoàn chỉnh, được nâng cao, được giải phóng khỏi những giới hạn và tổn thương mà thế giới này áp đặt lên nó.#
Niềm vui bạn tìm thấy trong âm nhạc, trong vẻ đẹp, trong sự hiểu biết — những điều đó không biến mất. Chúng được thấy trong ánh sáng đầy đủ của nguồn gốc của chúng — Thiên Chúa là vẻ đẹp, là âm nhạc, là sự hiểu biết hoàn hảo — và vì vậy được trải nghiệm theo cách không bị giới hạn bởi những giới hạn của thế giới này.#
Có một thần học gia tên Hans Urs von Balthasar viết về thiên đàng theo cách mà tôi thấy đẹp và thuyết phục nhất.#
Ông nói: thiên đàng không phải là sự tiêu diệt của bản sắc cá nhân trong Thiên Chúa, như muối tan vào biển. Thiên đàng là sự hoàn chỉnh của bản sắc cá nhân — linh hồn trở thành hoàn toàn là chính mình lần đầu tiên trong khi đồng thời hoàn toàn hiệp thông với Thiên Chúa.#
Điều đó nghe có vẻ nghịch lý — làm sao có thể vừa hoàn toàn là mình vừa hoàn toàn hiệp thông với Đấng khác? Nhưng nghịch lý đó chỉ có vẻ nghịch lý vì chúng ta đang nghĩ trong khuôn khổ của thế giới này — nơi mà tự do của tôi và tự do của bạn thường va chạm, nơi mà để hiệp thông với người khác tôi phải từ bỏ một phần của mình.#
Thiên đàng — theo von Balthasar — là trạng thái mà nghịch lý đó được giải quyết không phải bằng cách loại bỏ một trong hai cực, mà bằng cách nâng cả hai lên một tầng thực tại mà chúng không còn mâu thuẫn nhau. Như khi hai dòng âm nhạc khác nhau hợp lại thành hòa âm — không phải cái này tiêu diệt cái kia, mà cả hai trở nên đầy đủ hơn trong sự kết hợp.#
Tôi muốn nói về một điều mà ít ai nghĩ đến khi nói về thiên đàng — điều mà tôi nghĩ là chìa khóa để hiểu tại sao nó không nhàm chán.#
Điều đó là: tình yêu.#
Không phải tình yêu theo nghĩa cảm xúc — cảm xúc đến rồi đi, trở nên nhàm chán theo thời gian như mọi thứ khác. Mà tình yêu theo nghĩa triết học — tình yêu như hành động hướng về người khác, tình yêu như muốn điều tốt cho người mình yêu.#
Tình yêu theo nghĩa đó không bị nhàm chán — không phải vì nó không thay đổi, mà vì mỗi khoảnh khắc của nó là mới. Mỗi khoảnh khắc tôi thật sự yêu bạn — không phải thói quen, không phải nghĩa vụ, mà thật sự muốn điều tốt cho bạn — khoảnh khắc đó là duy nhất và không thể lặp lại theo nghĩa nhàm chán.#
Và thiên đàng — theo thần học Kitô giáo — không phải là trạng thái bị yêu. Đó là trạng thái đang yêu — hoàn toàn, không bị giới hạn, không bị bóp méo bởi ích kỷ hay sợ hãi hay những chấn thương của cuộc đời này.#
Hạnh phúc hoàn hảo không phải là được phục vụ mãi mãi. Hạnh phúc hoàn hảo là có khả năng yêu hoàn hảo mãi mãi — và tình yêu hoàn hảo không bao giờ cạn kiệt vì đối tượng của nó là Đấng vô tận, và sự phản chiếu của tình yêu đó trong các mối quan hệ với những người khác cũng không bao giờ cạn kiệt vì mỗi người là một bí ẩn không bao giờ hoàn toàn bị kiệt sức.#
Có người sẽ hỏi — và đây là câu hỏi hợp lý: nhưng những điều cụ thể của cuộc đời này — công việc, sáng tạo, khám phá — có trong thiên đàng không? Hay chỉ là cầu nguyện và chiêm ngắm mãi mãi?#
Thần học Công giáo không có câu trả lời chi tiết cho câu hỏi đó — và điều đó là đúng. Nhưng có một số điều thú vị có thể nói.#
N.T. Wright — thần học gia Anh mà tôi đã nhắc đến ở câu mười hai — lập luận rằng thiên đàng, theo Kinh Thánh, không phải là nơi linh hồn thoát khỏi vũ trụ vật chất. Đó là sự đổi mới của vũ trụ vật chất — điều mà Kinh Thánh gọi là trời mới đất mới. Không phải thế giới này bị hủy bỏ và thay thế bằng thế giới phi vật chất. Mà thế giới này được biến đổi và phục hồi vào trong điều mà Thiên Chúa vốn muốn nó là.#
Trong cái nhìn đó — nếu thế giới mới vẫn là thế giới vật chất, dù đã biến đổi — thì không có lý do gì để nghĩ rằng những hoạt động của con người trong thế giới đó sẽ hoàn toàn khác với những hoạt động trong thế giới này. Khám phá, sáng tạo, yêu thương, học hỏi — những điều đó không phải là những thứ tạm thời của thế giới hư hoại. Chúng là những phản chiếu — dù mờ nhạt — của bản chất của Thiên Chúa, Đấng tạo ra, khám phá, yêu thương theo cách hoàn hảo.#
Nếu con người được tạo ra theo hình ảnh Thiên Chúa — và Thiên Chúa là Đấng sáng tạo — thì khả năng sáng tạo của con người không phải là thứ sẽ bị bỏ đi trong thiên đàng. Nó sẽ được hoàn chỉnh và được giải phóng khỏi những giới hạn mà thế giới này áp đặt lên nó.#
Tôi muốn dừng lại ở điều mà tôi nghĩ là khó nhất để nói về thiên đàng — khó không phải vì thiếu câu trả lời, mà vì câu trả lời đòi hỏi người ta phải suy nghĩ lại về điều mình muốn.#
Nhiều người khi nghĩ về thiên đàng nghĩ về những điều mình thích trong cuộc đời này — những khoảnh khắc đẹp nhất, những niềm vui sâu sắc nhất — và hỏi: những thứ đó có trong thiên đàng không?#
Câu trả lời thần học là: những điều đó đang chỉ về thiên đàng rồi — chúng là những tia sáng mờ nhạt của điều mà thiên đàng sẽ là.#
Và điều đó có nghĩa là: thiên đàng không phải là nơi bạn sẽ tìm lại những niềm vui đó. Thiên đàng là nơi bạn sẽ hiểu ra rằng những niềm vui đó, dù thật và quý giá, chỉ là bóng của điều thật sự mà chúng đang hướng về.#
C.S. Lewis lại một lần nữa nói điều này theo cách mà tôi không thể nói hay hơn: "Những con người trần thế tốt nhất của chúng ta nhận được những ân huệ không phải là của cải, mà chỉ là gợi ý, những gợi ý và ánh hiện của trần gian ngay từ đầu."#
Cái khoảnh khắc bạn nhìn một bầu trời đẹp và tim bị kéo về phía điều gì đó không thể nắm bắt — thiên đàng là điều mà khoảnh khắc đó đang chỉ về. Không phải là nhiều bầu trời đẹp hơn mãi mãi. Mà là nguồn gốc của vẻ đẹp mà bầu trời đó chỉ phản chiếu một phần rất nhỏ.#
Cái khoảnh khắc bạn yêu thương ai đó thật sự và nhận ra rằng tình yêu đó quá lớn để chứa trong giới hạn của hai thân xác hữu tử — thiên đàng là sự hoàn chỉnh của tình yêu đó, khi tất cả những gì ngăn cản tình yêu không còn ngăn cản nữa.#
Có một điều cuối mà tôi muốn nói — không phải thần học, mà là điều thực tế nhất trong toàn bộ câu này.#
Câu hỏi trên thiên đàng làm gì, vĩnh cửu không nhàm chán sao — thường được hỏi bởi người đang chưa có niềm khao khát sâu sắc với điều gì đó. Người đang no đủ với những thứ thế giới này cung cấp, hoặc đang quá bận với những việc trước mắt để cảm thấy cái thiếu hụt sâu hơn.#
Nhưng có những khoảnh khắc — trong tất cả mọi người — khi cái thiếu hụt đó trở nên rõ ràng. Khi bạn đạt được điều mình muốn từ lâu và nhận ra nó không đủ. Khi bạn có tất cả những gì xã hội nói là cần để hạnh phúc và vẫn thấy có điều gì đó chưa được lấp đầy. Khi bạn ngồi trong khoảnh khắc đẹp nhất của cuộc đời và bỗng nhiên cảm thấy tiếc — không phải tiếc điều gì cụ thể, mà tiếc một cách mơ hồ rằng khoảnh khắc này sẽ qua đi.#
Cái Sehnsucht mà C.S. Lewis viết đến — cái khao khát không có đối tượng rõ ràng, cái nỗi nhớ về điều chưa bao giờ có — đó là bằng chứng tinh tế nhất rằng chúng ta được tạo ra cho điều gì đó nhiều hơn những gì thế giới này có thể cung cấp.#
Và người biết cái khao khát đó thì không hỏi trên thiên đàng làm gì, không nhàm chán sao — vì họ đã hiểu rằng thiên đàng không phải là thứ bạn lo sẽ chán. Thiên đàng là thứ mà mọi điều đẹp đẽ trong cuộc đời này chỉ là mảnh vỡ nhỏ của nó — và người đã cảm thấy sức kéo của những mảnh vỡ đó biết rằng toàn thể sẽ là điều không thể tưởng tượng đủ để lo chán.#
Vĩnh cửu không nhàm chán — không phải vì thời gian không đủ dài để chán, mà vì đối tượng của hạnh phúc vĩnh cửu là Đấng vô tận và các mối quan hệ trong Ngài không bao giờ cạn kiệt chiều sâu.#
Trên thiên đàng làm gì? Đang yêu. Đang hiểu. Đang khám phá. Đang là — theo nghĩa hoàn chỉnh nhất của chữ là — mà cuộc đời này chỉ thoáng cho ta thấy trong những khoảnh khắc quý giá nhất.#
Không phải ngồi hát với đàn mãi mãi. Mà là chuyển động không ngừng vào trong chiều sâu không bao giờ cạn của Đấng là nguồn gốc của mọi âm nhạc, mọi vẻ đẹp, mọi tình yêu, mọi sự sống.#
Và điều đó — khi hiểu đúng — không phải là điều đáng lo sẽ nhàm. Đó là điều duy nhất mà tất cả mọi thứ chúng ta đã từng yêu và muốn trong cuộc đời này đang hướng về.#
Tuấn hỏi tôi câu đó rồi đi ngủ — không cần câu trả lời ngay. Nhưng tôi ngồi lại với nó lâu hơn. Và điều tôi nghĩ đến cuối cùng không phải là thần học.#
Tôi nghĩ đến những khoảnh khắc trong đời mà tôi thật sự hạnh phúc — không phải hạnh phúc vì có thứ gì, mà hạnh phúc vì đang — đang yêu, đang hiểu, đang thấy điều gì đó đẹp theo cách làm tim dừng lại một nhịp. Những khoảnh khắc đó không nhàm. Chúng là những khoảnh khắc tôi muốn kéo dài — không phải vì sợ mất đi, mà vì chúng quá thật, quá sâu, quá rõ ràng theo cái nghĩa mà cuộc sống thường ngày không cho phép.#
Thiên đàng — tôi nghĩ — là trạng thái mà tất cả cuộc đời là những khoảnh khắc đó. Không khoảng cách giữa các khoảnh khắc. Không phần tẻ nhạt xen vào. Chỉ là điều thật nhất của những điều thật nhất — mà không gì có thể làm tan biến đi.#
Và không ai sợ nhàm chán với điều như vậy.#