
Câu 06
Ba Ngôi là gì — Chúa Giêsu ở vườn Gethsemani đang cầu nguyện với chính Ngài sao?
Đây là câu hỏi mà tôi nghĩ nhiều người Công giáo đã từng thầm đặt ra nhưng không dám nói thành lời — vì nó nghe có vẻ như đang chế giễu điều mình tin.#
Nhưng không phải vậy. Đây là một trong những câu hỏi thông minh nhất mà một người có thể đặt ra về đức tin Kitô giáo. Và nó xứng đáng được trả lời thật — không phải bằng câu đó là mầu nhiệm, con ơi, mà bằng cách ngồi xuống và thật sự đi vào bên trong nó.#
Hãy dựng lại cái cảnh đó.#
Vườn Gethsemani. Đêm khuya. Chúa Giêsu quỳ xuống — Kinh Thánh dùng chữ quỳ, không phải đứng, không phải ngồi — và cầu nguyện với Chúa Cha. Ngài gọi Ngài bằng chữ Abba — tiếng Aramaic, ngôn ngữ Ngài nói hằng ngày, chữ mà đứa trẻ gọi cha trong sự thân mật gần gũi nhất. Ngài xin. Ngài phân trần. Ngài đổ mồ hôi như máu.#
Và câu hỏi đặt ra rất tự nhiên: nếu Chúa Giêsu là Thiên Chúa — một trong Ba Ngôi, đồng bản thể với Chúa Cha — thì cái cảnh này có nghĩa là gì? Một người đang quỳ xuống cầu nguyện với chính mình? Xin chính mình cho chén đắng qua đi? Và chính mình từ chối?#
Nếu hình dung ra cái cảnh đó theo nghĩa đen — nó vô lý đến mức buồn cười. Hoặc không phải buồn cười — mà là rất đáng lo ngại về toàn bộ nền tảng của đức tin.#
Vậy thật sự đang xảy ra gì ở đó?#
Trước khi đi vào câu trả lời, tôi muốn nói thẳng một điều: học thuyết Ba Ngôi là học thuyết khó nhất trong toàn bộ thần học Kitô giáo. Không phải khó theo nghĩa chưa ai nghĩ ra đủ — mà khó theo nghĩa nó chạm đến giới hạn của ngôn ngữ và tư duy con người.#
Thánh Augustine — người viết nhiều nhất và sâu nhất về Ba Ngôi trong lịch sử Giáo hội — dành mười lăm năm để viết bộ sách De Trinitate, mười lăm cuốn, và ở cuối bộ sách đó ông vẫn nói rằng ông cảm thấy mình mới chỉ chạm được phần bên ngoài.#
Có một câu chuyện về Augustine đi dạo bên bờ biển, đang suy nghĩ về Ba Ngôi. Ông gặp một đứa trẻ đang dùng vỏ sò múc nước biển đổ vào một cái hố nhỏ trên cát. Augustine hỏi: Con đang làm gì vậy? Đứa trẻ nói: Con đang đổ biển vào cái hố này. Augustine bảo: Điều đó không thể được — cái hố không đủ lớn để chứa biển. Đứa trẻ nhìn lên và nói: Và cái đầu của ông cũng không đủ lớn để chứa mầu nhiệm Ba Ngôi. Rồi biến mất.#
Câu chuyện đó có thể là huyền thoại — nhưng nó chứa một sự thật thật: không phải vì Ba Ngôi vô lý, mà vì nó lớn hơn ngôn ngữ chúng ta. Như cố đổ biển vào cái hố cát.#
Nhưng lớn hơn ngôn ngữ không có nghĩa là không thể nói gì về nó. Chúng ta không thể đổ cả biển vào hố — nhưng chúng ta có thể múc một vỏ sò và nhìn vào đó, và từ một vỏ sò nước biển thật đó hiểu được rằng biển mặn, biển trong, biển có sự sống bên trong.#
Hãy múc một vỏ sò.#
Điểm bắt đầu không phải là Ba Ngôi là gì — mà là tại sao Giáo hội lại dạy điều này.#
Học thuyết Ba Ngôi không phải là thứ ai đó ngồi nghĩ ra trong phòng và thấy hay hay rồi đưa vào giáo lý. Nó phát sinh từ một vấn đề rất cụ thể mà cộng đồng Kitô hữu đầu tiên phải đối mặt — và vấn đề đó xuất phát từ kinh nghiệm sống của họ, không phải từ lý thuyết.#
Kinh nghiệm đó là: những người Do Thái đầu tiên tin vào Chúa Giêsu — những người như Phêrô, Gioan, Phaolô — đều lớn lên trong nền tảng thần học Do Thái mà điều cốt lõi nhất là Thiên Chúa chỉ có một. Không phải hai. Không phải nhiều. Một. Điều đó được khẳng định trong kinh Shema mà người Do Thái đọc mỗi ngày: "Nghe đây, Israel, Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất."#
Nhưng rồi họ gặp Chúa Giêsu. Và họ trải nghiệm điều mà ngôn ngữ của họ không đủ để diễn tả — rằng con người này không chỉ là người. Họ thấy những điều chỉ Thiên Chúa mới có thể làm. Họ nghe những lời chỉ Thiên Chúa mới có thể nói. Và sau khi Ngài chết và sống lại — cái kinh nghiệm mà toàn bộ đời họ được xây trên đó — họ không còn cách nào khác để nói về Ngài ngoài việc dùng ngôn ngữ của Thiên Chúa.#
Nhưng Thiên Chúa chỉ có một. Mà Chúa Giêsu rõ ràng không phải là Chúa Cha — Ngài cầu nguyện với Chúa Cha, Ngài nói về Chúa Cha như về Đấng Khác.#
Và rồi còn Chúa Thánh Thần — Đấng mà Chúa Giêsu hứa sẽ gửi đến, Đấng hiện xuống trong ngày Lễ Ngũ Tuần, Đấng mà Phaolô nói đang sống trong lòng người tin.#
Ba — nhưng một. Một — nhưng ba.#
Đó không phải là công thức toán học ai đó nghĩ ra. Đó là mô tả của cộng đồng đầu tiên về điều họ đã trải nghiệm — và họ phải tìm ngôn ngữ để nói về nó, dù ngôn ngữ đó luôn luôn thiếu.#
Hãy để tôi dừng lại ở chỗ này và nói thẳng về cái bẫy mà người ta hay rơi vào khi nghĩ về Ba Ngôi.#
Bẫy đó là: nghĩ về Ba Ngôi như ba người đứng cạnh nhau — ba cá nhân riêng biệt, có ý thức riêng, ý chí riêng, quyết định riêng — rồi cố gắng hiểu tại sao ba người đó lại được gọi là một.#
Nếu nghĩ như vậy thì không bao giờ hiểu được. Và sẽ rơi vào một trong hai sai lầm cổ điển mà Giáo hội đã phải đấu tranh suốt mấy trăm năm đầu tiên:#
Sai lầm thứ nhất — Thuyết Tam Thần: Ba Ngôi là ba vị thần riêng biệt. Đa thần giáo mặc áo Kitô giáo. Sai.#
Sai lầm thứ hai — Thuyết Thức Thể: Chỉ có một Thiên Chúa, nhưng Ngài biểu hiện dưới ba hình thức khác nhau tùy lúc — khi thì là Cha, khi thì là Con, khi thì là Thánh Thần, như một diễn viên đổi mặt nạ. Sai.#
Cả hai đều sai vì cả hai đều dùng ngôn ngữ của vật thể — những thứ chiếm chỗ trong không gian, tồn tại trong thời gian, có ranh giới rõ ràng — để nói về Thiên Chúa, Đấng không phải vật thể.#
Vậy thì nói thế nào?#
Thánh Thomas Aquinas tiếp cận điều này theo một hướng mà tôi thấy là thuyết phục nhất — không phải vì nó giải quyết hoàn toàn bí ẩn, mà vì nó chỉ ra được tại sao Ba Ngôi không vô lý.#
Ông bắt đầu từ một quan sát về bản chất của hiểu biết và yêu thương.#
Khi tôi hiểu điều gì đó — thật sự hiểu, không phải chỉ biết mặt ngoài — trong tâm trí tôi hình thành một hình ảnh của điều đó. Triết học gọi đó là khái niệm hay ngôn. Cái hình ảnh đó không phải là tôi — nó là kết quả của hành động hiểu biết của tôi. Nhưng nó cũng không phải là thứ gì hoàn toàn ngoài tôi — nó sinh ra từ tôi, trong tôi.#
Khi tôi yêu điều gì đó — thật sự yêu — tình yêu đó không phải chỉ là cảm giác thụ động. Nó là một sức đẩy, một hướng về, một cái gì đó phát sinh từ tôi và hướng ra ngoài về phía điều tôi yêu. Triết học gọi đó là ý chí hay tình yêu được phát ra.#
Aquinas nói: Thiên Chúa là Đấng hiểu biết hoàn hảo và yêu thương hoàn hảo. Khi Ngài hiểu chính mình — vì Thiên Chúa hiểu biết hoàn hảo, đối tượng hiểu biết hoàn hảo nhất của Ngài chính là Ngài — hành động hiểu biết đó phát sinh ra một Ngôi — đó là Chúa Con, Ngôi Lời — Logos. Không phải một thứ khác với Thiên Chúa. Không phải một bản sao thứ hai. Mà là hành động hiểu biết của Thiên Chúa được hiện thân hoàn hảo.#
Và khi Cha và Con — nguồn hiểu biết và hành động hiểu biết — nhìn vào nhau và yêu thương nhau với tình yêu hoàn hảo, tình yêu đó không thể là thứ kém hơn Thiên Chúa. Tình yêu hoàn hảo của Thiên Chúa là một Ngôi — đó là Chúa Thánh Thần.#
Ba — không phải theo nghĩa ba cá nhân riêng biệt đứng cạnh nhau. Mà ba tương quan nội tại trong một bản thể duy nhất — như hiểu biết và tình yêu không phải là hai thứ tách rời trong một người, mà là hai chiều kích của cùng một sự sống.#
Tôi biết đoạn đó dày và khó. Hãy để tôi dùng hình ảnh khác — gần hơn, thân quen hơn.#
Nghĩ đến mặt trời.#
Mặt trời phát ra ánh sáng. Ánh sáng đó không phải là mặt trời — nếu bạn che mặt trời lại, ánh sáng không còn. Nhưng ánh sáng cũng không phải là thứ hoàn toàn khác mặt trời — nó phát ra từ mặt trời, nó mang bản chất của mặt trời, nó là mặt trời đang tự biểu lộ.#
Và từ mặt trời — hay đúng hơn, từ mối quan hệ giữa mặt trời và ánh sáng của nó — phát ra nhiệt. Không phải mặt trời. Không phải ánh sáng. Nhưng cũng không phải thứ gì hoàn toàn tách rời — là thứ phát sinh từ bản chất cháy sáng của mặt trời và ánh sáng của nó.#
Hình ảnh này không hoàn hảo — không có hình ảnh nào hoàn hảo cho Ba Ngôi. Nhưng nó giúp thấy được điều này: ba không có nghĩa là ba vật thể riêng biệt. Ba có thể là ba chiều kích, ba tương quan, ba cách thức mà một thực tại duy nhất tồn tại và biểu lộ.#
Bây giờ quay lại vườn Gethsemani.#
Chúa Giêsu có đang cầu nguyện với chính mình không?#
Câu trả lời là: không — và đây là lý do.#
Chúa Giêsu — Ngôi Hai — là Thiên Chúa thật. Nhưng Ngài cũng là người thật. Không phải nửa Thiên Chúa nửa người. Không phải Thiên Chúa mặc lấy hình dạng người bên ngoài. Mà là Thiên Chúa hoàn toàn — và người hoàn toàn — trong một ngôi vị duy nhất.#
Công đồng Chalcedon năm 451 định nghĩa điều này bằng bốn chữ Hy Lạp mà thần học gọi là bốn alpha privatives — bốn cách nói điều gì đó không phải để vạch ra ranh giới của điều không thể nói trực tiếp: không lẫn lộn, không thay đổi, không phân chia, không tách biệt. Bản tính Thiên Chúa và bản tính người trong Chúa Giêsu — không lẫn vào nhau, không cái này biến thành cái kia, không tách ra thành hai người, nhưng cũng không thể chia cắt.#
Điều đó có nghĩa là: Chúa Giêsu ở vườn Gethsemani cầu nguyện với tư cách là người — một con người thật, với ý chí nhân loại thật, với nỗi sợ thật, với mong muốn thật là không phải chịu đau đớn và cái chết.#
Và Ngài cầu nguyện với Chúa Cha — Ngôi Một — không phải vì hai Ngài là hai vị thần riêng biệt, mà vì trong một Thiên Chúa duy nhất, có tương quan thật giữa Ngôi Cha và Ngôi Con. Tương quan đó không phải là hư cấu. Nó thật — thật theo nghĩa trong bản thể của Thiên Chúa có sự khác biệt thật giữa Đấng phát sinh và Đấng được phát sinh.#
Nói theo ngôn ngữ đời thường hơn: Chúa Giêsu ở vườn Gethsemani không đang độc thoại. Ngài đang thật sự hướng về Ngôi Cha — vì Ngôi Con và Ngôi Cha là hai tương quan thật trong một Thiên Chúa duy nhất. Như ánh sáng hướng về mặt trời không phải là hướng về chính nó — dù ánh sáng và mặt trời là một bản thể.#
Tôi muốn dừng lại ở chỗ này và thú nhận điều gì đó.#
Tôi vừa dùng nhiều ngôn ngữ triết học và thần học. Và tôi biết rằng sau khi đọc xong, nhiều người vẫn còn cảm giác mù mờ — không phải vì họ không đủ thông minh, mà vì bản thân chủ đề này vốn nằm ở ranh giới của điều ngôn ngữ con người có thể chạm tới.#
Đó là điều đúng đắn để cảm thấy.#
Nhưng tôi muốn nói thêm điều này — không phải như thần học, mà như kinh nghiệm sống.#
Có những thứ trong cuộc đời mà chúng ta biết là thật, sống như là thật, trải nghiệm là thật — nhưng không giải thích hoàn toàn được bằng ngôn ngữ. Tình yêu là thứ đầu tiên tôi nghĩ đến.#
Tôi yêu con tôi. Câu đó thật. Nhưng nếu ai hỏi tôi giải thích cụ thể tình yêu đó là gì — bằng ngôn ngữ hóa học, bằng ngôn ngữ tâm lý học, bằng ngôn ngữ triết học — không có một giải thích nào nắm bắt được toàn bộ. Không phải vì tình yêu không thật. Mà vì thật mà lại lớn hơn ngôn ngữ.#
Ba Ngôi không phải là lý thuyết. Đó là mô tả của điều mà những người đã gặp Chúa Giêsu và sống trong Chúa Thánh Thần đã trải nghiệm — và họ phải dùng ngôn ngữ, dù ngôn ngữ đó luôn luôn thiếu.#
Nhưng có lẽ điều quan trọng nhất về Ba Ngôi không phải là hiểu nó theo nghĩa triết học. Mà là hiểu tại sao nó quan trọng — tại sao không phải là thứ thần học xa xôi mà các linh mục tranh luận trong chủng viện, mà là điều chạm đến tận gốc rễ của cuộc sống người thường.#
Đây là điều đó.#
Nếu Thiên Chúa là một Ngôi duy nhất — một cá nhân đơn độc đứng một mình từ vĩnh cửu — thì tình yêu không thể là bản chất của Ngài. Vì tình yêu đòi hỏi đối tượng. Bạn không thể yêu trong cô đơn hoàn toàn. Một Thiên Chúa đơn độc trước khi tạo dựng thế giới — yêu ai? Tình yêu của Ngài phụ thuộc vào việc có thụ tạo. Mà thứ gì phụ thuộc vào điều kiện bên ngoài thì không phải bản chất.#
Nhưng nếu Thiên Chúa là Ba Ngôi — nếu trong bản thể của Ngài đã có tương quan, đã có hướng về nhau, đã có trao ban và đón nhận từ vĩnh cửu — thì tình yêu không phải là thứ Ngài làm. Tình yêu là thứ Ngài là.#
Thánh Gioan viết ba chữ mà tôi nghĩ là ba chữ quan trọng nhất trong toàn bộ Kinh Thánh: Thiên Chúa là tình yêu. Không phải Thiên Chúa yêu thương. Mà là tình yêu. Tình yêu là bản thể của Ngài, không phải hoạt động của Ngài.#
Điều đó chỉ có thể đúng nếu trong bản thể của Ngài đã có tương quan — đã có Ba Ngôi.#
Và đây là chỗ Ba Ngôi chạm vào cuộc sống người thường theo cách mà ít ai nghĩ đến.#
Nếu Thiên Chúa là tình yêu theo nghĩa đó — nếu tương quan, hướng về nhau, trao ban là bản chất của Ngài — thì khi Ngài tạo dựng con người theo hình ảnh Ngài, điều đó có nghĩa là gì?#
Có nghĩa là con người cũng được tạo ra để tương quan. Không phải để cô đơn. Không phải để tự đủ. Mà để hướng về — về Thiên Chúa, về người khác, về điều gì đó lớn hơn mình.#
Câu không tốt khi con người ở một mình trong sách Sáng thế không chỉ là lý do cho hôn nhân. Đó là tuyên bố về bản chất con người — rằng chúng ta là những sinh vật được dựng nên cho sự trao ban, không phải cho sự chiếm giữ. Được dựng nên để yêu, không phải chỉ để được yêu.#
Cái cô đơn sâu nhất mà con người cảm thấy — không phải cô đơn vì thiếu người xung quanh, mà cô đơn ở tầng sâu hơn, cái cảm giác rằng không ai thật sự biết mình, không ai thật sự thấy mình — cái cô đơn đó là dấu vết của bản chất Ba Ngôi trong chúng ta. Chúng ta được tạo ra để có sự tương quan hoàn hảo — và vì chưa có, chúng ta đau.#
Augustine lại một lần nữa: "Lòng chúng con khắc khoải cho đến khi được nghỉ ngơi trong Ngài." Không phải chỉ nghỉ ngơi trong sự hiện diện của một Đấng toàn năng. Mà nghỉ ngơi trong tình yêu — trong tương quan, trong được biết đến và biết đến hoàn toàn, theo cái cách mà chỉ Ba Ngôi mới thực sự là.#
Có một hình ảnh cuối mà tôi muốn để lại — không phải hình ảnh của triết học, mà hình ảnh của cuộc sống thường ngày mà người Việt Nam nào cũng có thể cầm nắm được.#
Nghĩ đến một gia đình ba người — cha, mẹ, con. Không phải ba cá nhân đứng riêng. Không phải một người đóng ba vai. Mà là ba tương quan thật tạo nên một thực thể gọi là gia đình.#
Cha không thể là cha nếu không có con. Con không thể là con nếu không có cha. Và tình yêu giữa cha và mẹ — nếu đủ mạnh, đủ thật — không phải chỉ là cảm xúc khép kín trong hai người, mà phát ra thành người thứ ba, thành sự sống mới.#
Không ai trong ba người đó là gia đình một mình. Gia đình là tương quan giữa họ — thật, sống động, không thể quy về bất kỳ một người nào.#
Ba Ngôi không phải là gia đình — hình ảnh đó không hoàn hảo và có thể dẫn đến hiểu sai. Nhưng nó chỉ ra một điều: ba và một không phải mâu thuẫn — nếu cái một đó là thống nhất của tương quan chứ không phải thống nhất của vật thể cô lập.#
Vậy Chúa Giêsu ở vườn Gethsemani đang làm gì?#
Ngài — Ngôi Con, Thiên Chúa thật, mang lấy bản tính người thật — đang ở trong khoảnh khắc mà bản tính người của Ngài chạm đến giới hạn của nó. Nỗi sợ thật. Mong muốn sống thật. Và ý chí nhân loại của Ngài — không phải yếu đuối, mà thật — đang hướng về Ngôi Cha trong tương quan vĩnh cửu mà là bản chất của Ngài.#
Không phải độc thoại. Không phải kịch tính giả tạo. Mà là khoảnh khắc mà trong một bản thể duy nhất, hai tương quan thật — Cha và Con — đang trong cuộc đối thoại thật nhất trong lịch sử.#
Và ý chí nhân loại của Ngài — xin cho chén này qua đi — được đặt vào trong ý chí thần linh: nhưng không phải ý Con, mà là ý Cha.#
Đó không phải là sự đầu hàng. Đó không phải là kịch bản giả tạo. Đó là khoảnh khắc mà tình yêu — bản chất của Ba Ngôi từ vĩnh cửu — được sống ra trong thân xác con người, giữa đêm tối của vườn Gethsemani, với đủ mồ hôi và nước mắt và tiếng kêu thật.#
Và từ khoảnh khắc đó — từ cái vâng đó trong bóng tối — mọi thứ thay đổi.#
Không phải vì Thiên Chúa cần kịch bản bi thảm. Mà vì tình yêu hoàn hảo — tình yêu Ba Ngôi — không thể tự biểu lộ bằng cách nào khác ngoài việc trao ban hoàn toàn. Và trao ban hoàn toàn trong thế giới đau khổ này trông như thế nào — thập giá đã trả lời rồi.#
Ba Ngôi không phải là công thức toán học để giải. Đó là cái tên chúng ta đặt cho thực tại lớn hơn tên — thực tại mà tình yêu, sự hiểu biết, và sự sống không phải là ba thứ khác nhau, mà là một bản thể duy nhất đang hướng về chính nó và về chúng ta, từ vĩnh cửu, không ngừng, không mệt mỏi.#
Và cái cảm giác được biết đến, được yêu thương, được thấy hoàn toàn — mà chúng ta đói khát suốt cả đời — chính là cái chúng ta được tạo ra để có, trong Đấng mà bản thể là tương quan, là trao ban, là tình yêu.#